Quyển 1 - Chương 32: Ốc Đảo Đơn Độc

"Mấy ngày nay Sao Chổi khôi phục rất tốt, không có di chứng, thi triển dị năng hệ Hỏa cũng càng ngày càng mạnh, nhìn qua cũng không có khó chịu gì."

"Mà dị năng của tôi mấy ngày nay cũng càng ngày càng vận chuyển thành thạo rồi, tôi muốn thử cho anh một chút."

Quan Viễn Phong cắt ngang lời giải thích của Chu Vân: "Không cần nói nhiều như vậy, tôi đồng ý."

Quan Viễn Phong nhìn về phía Chu Vân: "Cho dù cậu không đề cập tới, tôi cũng sẽ đưa ra lời nhờ vả này với cậu."

"Từ sau khi Sao Chổi khôi phục, tôi cũng đang nghĩ nên mở miệng thế nào." Quan Viễn Phong biết rõ không có bất kỳ bác sĩ nào muốn mạo hiểm triển khai thí nghiệm không biết như vậy.

Nhất là mấy ngày nay, hắn biết rõ cá tính cẩn thận cùng bản chất nhiệt tình tốt bụng của Chu Vân.

Cũng biết sau khi Chu Vân chuẩn bị xong cho Sao Chổi, còn kéo dài hơn nửa tháng, rõ ràng là không có nắm chắc, cố ý mạo hiểm chiến đấu với xác sống, không ngừng tăng cao dị năng của mình.

Khuôn mặt Quan Viễn Phong vẫn luôn biểu lộ vẻ mặt bình tĩnh mà kiên quyết, hắn nhìn Chu Vân: "Cho dù là thành công hay thất bại, tôi đều biết ơn cậu đã chịu thử một lần, mặc kệ kết quả thế nào tôi cũng đều có thể chấp nhận, sống chết tự chịu, cậu không cần có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào."

Chu Vân nhìn hắn, muốn nói cho hắn biết sẽ không có nguy hiểm, anh có kinh nghiệm kiếp trước, hôm nay dị năng hệ Mộc đã tăng lên tới max cấp 3, đã vô cùng vô cùng gần cấp 4, thi triển Chiết Cành hẳn là thuận buồm xuôi gió.

Chỗ khó duy nhất là ghép nối hai tinh hạch khác thuộc tính, anh quả thật hoàn toàn không nắm chắc.

Quan Viễn Phong là hai thuộc tính Phong - Lôi, anh vốn có thể chỉ ghép thử một tinh hạch, nhưng trong xương cốt của anh cũng có một chút cố chấp cùng kiên trì, ông trời đưa tinh hạch dị năng hệ Phong đến cho anh, anh luôn cảm thấy đây là ý trời.

Anh không thể lãng phí vô ích.

Nhưng những lý do này, anh đều không thể nói với Quan Viễn Phong.

Nhưng Quan Viễn Phong vẫn không chút do dự đồng ý.

Đương nhiên anh biết hắn sẽ đồng ý, dù sao kiếp trước hắn cũng đã trực tiếp ký tên vào giấy thí nghiệm. Thật ra anh hy vọng người trước mắt đừng dễ dàng giao bản thân cho mình như vậy, hắn xem nhẹ nhu cầu của bản thân tùy ý giao phó, lại quá coi trọng ý nghĩa của sinh mệnh.

Chu Vân nhìn Quan Viễn Phong, cuối cùng đầy bụng lời không nói ra, chỉ trịnh trọng nói: "Anh Quan, tôi nhất định sẽ không để anh có việc gì."

====

Ngày thứ ba, Chu Vân điều chỉnh trạng thái cơ thể của mình đến tốt nhất, còn dùng một viên tinh hạch hệ Mộc biến dị, điều chỉnh trạng thái dị năng của mình đến max.

Bên ngoài mưa vẫn không dứt, giống như mặt trời lúc trước hút nước lên đều biến thành mây mưa, lại phải trả lại.

Trong cơn mưa to, Chu Vân cầm dù lên sân thượng, đứng bên hồ cá chình điện nhìn chằm chằm vào cá chình điện.

Từ sau khi cá Đao Ma Đen biến dị, ngày nào cũng được Chu Vân cho ăn thức ăn thực vật biến dị và tinh hạch không thuộc tính, hình thể đã tăng lên rất nhiều, từ 1m ban đầu đã dài đến 1m5. Thân thể to lớn cuồn cuộn rõ ràng còn đang phát triển, hoa văn màu xanh lam trên thân thể tản ra ánh huỳnh quang yếu ớt trong đêm tối.

Nó dường như cảm thấy được nguy cơ, trốn ở dưới hòn non bộ không nhúc nhích.

Đối với động vật biến dị mà nói, Chu Vân có dị năng cấp cấp 4 gần cấp 5 này mang đến cho chúng sự uy hϊếp rất mạnh, nó theo bản năng biết không thể trêu chọc, nhưng lại có chút nóng lòng muốn thử, dù sao Chu Vân là người có dị năng, cũng là nguồn năng lượng thức ăn quý giá của chúng.

Nó có chút nóng lòng muốn thử, lại có chút sợ, vẫn luôn ở dưới hòn non bộ không nhúc nhích.

Chu Vân duỗi ngón tay, thả một viên tinh hạch vô thuộc tính rơi vào trong nước.

Cá chình điện lập tức bơi tới, ngửi ngửi, do dự, nhưng không ăn.

Chu Vân biết, đây là bởi vì tinh hạch không thuộc tính đã không còn tác dụng với nó, không hấp thu được.

Tinh hạch trong cơ thể nó ít nhất đã là cấp 2.

Phải biết rằng một con cá chình điện không có biến dị, đã có thể giật chết một con trâu, hiện tại cá chình điện biến dị cấp 2, đã là một kẻ mạnh trong giới đại tự nhiên, Chu Vân cũng không thể xem thường.

Anh vươn tay ra chạm lên trên mặt nước, cá chình điện bơi trở về bị đông cứng trong khối băng.

Hiển nhiên nó còn có chút sức giãy dụa, ở trong khối băng còn có một chút bóng dáng giãy dụa, nhưng Chu Vân rất nhanh lại đông lạnh nó một lần nữa, cưỡng ép đông cứng.

Rất nhiều cá vẫn có thể sinh tồn trong nhiệt độ thấp, Chu Vân đương nhiên không dám mạo hiểm.

Anh ấn một tay lên một cây đa nhỏ trên hòn non bộ, rễ cây đa giống như sống lại, trực tiếp xuyên qua khối băng, đâm xuyên thân thể con cá chình điện kia vào trong khối băng.

Quan Viễn Phong lau sạch cơ thể, mặc quần áo bệnh nhân mà Chu Vân đã khử trùng cho hắn từ trước, đi ra từ nhà vệ sinh, trong phòng tràn ngập mùi cồn khử trùng, cả gian phòng đã được Chu Vân dọn dẹp sạch sẽ một lần, quét dọn không dính một hạt bụi.

Chu Vân mặc trên người một bộ quần áo phẫu thuật, trên đầu đội mũ phẫu thuật và khẩu trang, chỉ lộ ra đôi mắt lý trí bình tĩnh, trong tay đeo găng tay cầm một cái ly thủy tinh.

Anh đang tập trung nhìn hai viên tinh hạch ngâm trong cồn, hai viên tinh hạch kia khác với viên tinh hạch mà anh lấy ra từ não xác sống, rõ ràng là to và sáng.

Quan Viễn Phong hỏi cậu: "Đây là tinh hạch hệ gì?"

Chu Vân nói: "Một viên hệ Phong, một viên hệ Lôi, chất lượng đều rất tốt, tôi dự định thử cho anh một chút."

Anh không có cách nào giải thích với Quan Viễn Phong chuyện nguyên tố hòa hợp, chỉ ậm ờ nói ngoài miệng rồi đưa tinh hạch cho Quan Viễn Phong xem.

Quan Viễn Phong cầm lấy cốc đo xem, bên trong một viên tinh hạch hệ Phong, mang theo ánh bạc óng ánh, là của con chim ưng biến dị ngày đó, một viên khác thì mang theo ánh màu lam tím óng ánh, hai viên tinh hạch đều giống như viên đá thạch anh tóc thượng hạng, chiếu sáng rạng rỡ, trong suốt thần bí.

Hắn hiếu kỳ nói: "Tinh hạch hệ Lôi này..."

Chu Vân nói: "Cá chình điện."

Quan Viễn Phong: "..."

Hắn đã tùng nhìn thấy con cá chình dùng điện săn con chim nhỏ bay ngang qua, nhưng hắn không ngờ đó cũng là cá chình điện biến dị.

Nghĩ đến mỗi ngày Chu Vân đều nghiêm túc cho nó ăn cá, cho nó ăn hải sản to mọng, hắn còn tưởng rằng Chu Vân thật lòng thích con thú cưng này, cái này thực sự là không cân xứng với tính cách nho nhã của Chu Vân.

Cứ như vậy mà mổ lấy tinh hạch cho mình dùng? Lỡ như thất bại thì sao? Cậu ấy sẽ không tiếc vật nuôi này sao?

Trong đầu Quan Viễn Phong xẹt qua một tia nghi vấn, nhưng Chu Vân đã bảo hắn: "Lên giường đi, tinh hạch để lâu sẽ bị mất đi một ít năng lượng, tốt nhất phải dùng nhanh."

Trên giường đã trải drap trải giường đã được khử trùng màu trăng như tuyết, Quan Viễn Phong không đeo chân giả, lên giường cũng không dễ dàng, Chu Vân bèn khom lưng bế hắn lên đặt lên giường.

Tiện tay cởi bỏ quần áo bệnh nhân trên người hắn, sau đó nghiêng người sang một bên, kéo hai dây qua bên giường, cố định ngực và eo của hắn trên giường, đặt ngón tay hắn lên một cái máy đo oxy máu đơn giản, sau đó lại nối ống oxy cho hắn, mở máy tạo oxy ra: "Tôi tiêm một mũi thuốc mê lên cột sống của anh, rất nhanh thôi."

Lần đầu tiên Quan Viễn Phong đối mặt với Chu Vân như vậy, trên người hắn không mặc gì cả, phần chi bị cụt và mọi nơi riêng tư đều lộ ra dưới ánh đèn sáng như tuyết, lại còn là một đèn dùng cho việc giải phẫu, tuy rằng Chu Vân đúng là bác sĩ không sai, nhưng bác sĩ nào lại mua kiều đèn dùng cho việc giải phẫu này ở nhà chứ?

Mặc dù hắn có chút xấu hổ, nhưng bởi vì khuôn mặt Chu Vân vẫn luôn rất tỉnh táo, trên người lại mặc nguyên bộ quần áo bác sĩ phẫu thuật, đang thuần thục cầm một ống tiêm bơm thuốc, hành động chuyên nghiệp lại tự tin, cho người ta một loại cảm giác xa lạ xa cách.

Hắn bị cố định trên giường y tế, chóp mũi hít vào một lượng lớn dưỡng khí tươi mát, cảm giác khó xử khi phơi bày thân thể trước mặt người quen thuộc, bại lộ riêng tư xấu xí nhất cũng dần dần giảm bớt.

Chu Vân đi tới phía sau hắn, an ủi hắn: "Anh có thể sẽ lờn thuốc mê, cho nên tôi sẽ đồng thời châm cứu gây mê cho anh, ngủ một giấc là tốt rồi."

Kỳ thật nếu như là trước tận thế, dưới tình huống thiếu dụng cụ gây mê như vậy rất nguy hiểm, nhưng dị năng hệ Mộc của anh đã đến cấp 3, bởi vậy vẫn có mười phần nắm chắc.

Quan Viễn Phong nói: "Làm phiền."

Chu Vân đưa ngón tay lên trên lưng rộng rãi của Quan Viễn Phong, dọc theo xương sống tìm được chỗ tiêm, cắm ống tiêm vào, tiêm thuốc mê vào.

Anh cầm kim bạc đã khử trùng ở một bên lên, châm từng kim vào huyệt vị trên tai Quan Viễn Phong.

Để cơ thể Quan Viễn Phong thả lỏng một hồi thì khử trùng cho bụng Quan Viễn Phong, chỉ thấy Quan Viễn Phong nhắm mắt lại, chìm vào hôn mê.

Anh nhìn dụng cụ đo huyết áp bình thường, lại bắt mạch cho Quan Viễn Phong, tất cả bình thường, anh liền cầm dao phẫu thuật quyết đoán rạch một đường ở vị trí dưới rốn, máu tươi tuôn ra.

Tay trái anh lập tức thi triển thuật Hồi Xuân lên vết thương, ánh sáng màu xanh trong suốt nhu hòa dâng lên, máu lập tức ngừng chảy.

Chu Vân thuận tay lấy hai viên tinh hạch ra, nhanh chóng để vào trong vị trí dưới rốn, đồng thời điều động dị năng hệ Mộc, thi triển "Chiết Cành".

Tất cả gân mạch trên người Quan Viễn Phong bị ánh sáng xanh bao lấy, cùng nhịp đập thư giãn với trái tim, từng sợi gân mạch đều tản ra ánh sáng xanh, xuyên qua da thịt, rõ ràng mà bành trướng.

Hai viên tinh hạch tản ra ánh sáng ở vùng bụng dưới, bị ánh sáng xanh dịu dàng bao quanh, hợp nhất thành một hạt ánh sáng, hòa cùng nhịp đập cùng với những gân mạch sáng lên kia, hình thành một vòng năng lượng tuần hoàn cùng đập lên.

Chu Vân cầm một tuýp keo dán da ép chặt vào vết thương để vết thương và da hai bên dính lại, sau đó tiếp tục thi triển thuật Hồi Xuân ở vết thương trên bụng.

Dị năng thuật Hồi Xuân cấp 3 rất nhanh đã nối liền da thịt vết thương sâu như lúc ban đầu, chỗ vết thương rất nhanh chỉ lưu lại một vết sẹo trắng hồng nhạt, lâu ngày có thể bình phục như trước.

Anh lại châm kimb bạc vào huyệt vị trên cơ thể Quan Viễn Phong, nhất là trên phần chân bị cụt, hai tay bao trùm lên trên thi triển thuật Hồi Xuân, dùng hết sức lực để kích hoạt các dây thần kinh và mạch máu bị hoại tử ở đó, đồng thời sắp xếp lại các cơ và tĩnh mạch.

Cơ thế tái nhợt của Quan Viễn Phong run lên, hắn đã trải qua quá nhiều ca phẫu thuật lớn, quả nhiên có chút lờn thuốc mê, e là sắp tỉnh. Chu Vân nhìn trên người hắn chảy ra mồ hôi lạnh, hơi run rẩy, bèn ngừng truyền dị năng.

Bản thân anh đã thi triển rót nhiều dị năng mấy lần, đã có chút kiệt sức, còn phải trông chừng hắn, mọc lại chân đã bị cụt của Quan Viễn Phong, với năng lực hiện tại của anh, cũng không phải một lần là có thể chữa khỏi khôi phục như lúc ban đầu, chỉ có thể từ từ thôi.