Quyển 1 - Chương 31: Ốc Đảo Đơn Độc

Hôm sau mưa tầm tã, sau hơn nửa tháng hạn hán, trận mưa này đến thật dữ dội, từ nửa đêm đã bắt đầu sấm sét ầm ầm, điện chớp đùng đùng.

Hơn nữa, ban đầu thời tiết bên ngoài rất nóng, vừa mưa xuống, nhiệt độ lập tức giảm mạnh, trong nhà trở nên mát mẻ, ngược lại khiến người ta hơi khó thích nghi.

Chu Vân có chút tiếc nuối: "Vốn định đến vườn hoa nhà anh trồng chút hạt giống."

Lại có chút may mắn: "May mà còn chưa trồng, trồng cũng phải bị mưa ngập úng rồi. Nói không chừng lại giống như lần trước, thoáng cái nửa tháng."

Anh láy gan ưng biến dị đông lạnh trong tủ lạnh ra để làm tan tự nhiên.

Quan Viễn Phong mỉm cười: "Không phải cậu cầm máy chiếu trở về sao? Xem phim cũng được."

Chu Vân lại nói: "Trời mưa nhàm chán, hay là chúng ta thử dị năng của Sao Chổi đi. Chúng ta quét hai mươi chín tầng lầu một chút, xem có xác sống lạc đàn hay không, quét từng tầng một, quét đến khi hết quét nổi thì trở về nghỉ ngơi."

Quan Viễn Phong hai mắt sáng lên, hiển nhiên vô cùng động lòng: "Tôi cũng đi?"

Chu Vân tiếp tục dụ dỗ anh: "Có thể, giống như dọn dẹp nhà hàng bên cạnh, mỗi tầng cũng chỉ có hai hộ, hai chúng ta mỗi người một hộ, mỗi ngày quét vài tầng lầu, chúng ta trên lầu sẽ càng an toàn hơn."

Quan Viễn Phong đồng ý, hắn vốn dĩ căm hận loại cảm giác bất lực này của mình, hôm nay có thể ra ngoài huấn luyện, đề cao năng lực sinh tồn của mình, đó đương nhiên là tốt nhất.

Sau khi ăn sáng, cho Sao Chổi ăn xong thì bắt đầu chuẩn bị ra ngoài. Chu Vân đi lấy một bộ quần áo bảo hộ cho Quan Viễn Phong, Quan Viễn Phong có chút ngoài ý muốn: "Chỉ sợ là tôi không vừa với size quần áo của cậu đâu, hơn nữa tôi có quần áo rằn ri tác chiến, cũng dùng được đấy."

Chu Vân nói: "Bộ này là size lớn, lúc ấy nghĩ có thể sửa một chút, quần áo bảo hộ vốn nên mua lớn hơn một chút sẽ tốt hơn, cho nên không có trả lại, về sau mua thương hiệu khác cảm thấy càng tốt hơn, thế là vẫn giữ lại."

Quan Viễn Phong: "... Được, cám ơn."

Chu Vân đi ra ngoài, Quan Viễn Phong mặc áo sơ mi rắn ri trước, lại mặc bộ đồ bảo hộ mới tinh kia, quả nhiên rất vừa người.

Hắn buộc dây lưng, tìm đao dài, cung tên, nhớ tới trước kia mỗi lần làm nhiệm vụ, mình cũng kiểm tra trang phục, vũ khí, thiết bị liên lạc như vậy...

Bỗng nhiên một loại cảm xúc mãnh liệt đã lâu không gặp bốc cháy lên trong lòng, hắn lại giống như một tân binh chờ đợi một trận chiến.

Lúc hắn ra khỏi phòng thì đã thấy Chu Vân cũng đã mặc xong quần áo bảo hộ đội mũ bảo hiểm, đang khâu thêm bao da bảo hộ lên trên bộ đồ huấn luyện chiến thuật ngoài trời của chó nghiệp vụ, cười nói: "Cẩn thận như vậy."

Chu Vân nói: "Tháo từ áo phòng hộ cũ ấy, cũng không biết nó có phải thật sự có dị năng hay không, lỡ như không có, thật sự có cái gì giống như chim ưng biến dị ngày đó, cũng có thể ngăn cản một chút."

Sao Chổi hưng phấn mà há miệng lè lưỡi, cái đuôi kích động lắc lắc.

Hai người đều chuẩn bị xong ra ngoài, Chu Vân mở cửa sắt ra nhớ lại: "Tầng hai mươi chín... Tôi nhớ vợ chồng hộ ở dưới lầu đều là giáo viên, hình như đã dẫn con về nhà trong kỳ nghỉ rồi, chắc trong nhà không có ai. Một hộ khác hình như bỏ trống, vẫn luôn muốn cho thuê mà chưa ai thuê."

Quan Viễn Phong gật đầu: "Vậy hẳn là rất nhanh, tầng hai mươi tám thì sao?"

Chu Vân nói: "Tầng hai mươi tám là một phòng tập thể hình, hình như mới trang trí không bao lâu, lúc khai trương còn phát quảng cáo cho tôi, hôm xác sống bộc phát, hẳn là không có khách, cho nên đoán chừng tầng hai mươi tám cũng rất nhanh."

Quan Viễn Phong: "... Mở phòng tập thể hình ở đây... chắc sẽ lỗ vốn nhỉ."

Chu Vân thuận miệng cười trả lời: "Nói thế nào cũng là khu biệt thự cao cấp mà."

Hai người bọn họ ra khỏi khóa trái cửa sắt, hôm nay trời mưa, hành lang tối sầm lại, Chu Vân đi đến chỗ rẽ lấy đèn pin chiếu vào, quay người vẫy vẫy tay.

Quan Viễn Phong biết đây là an toàn, hắn liền điều khiển xe lăn chậm rãi leo xuống cầu thang, xe lăn điện đi xuống từng bậc một, phát ra thanh âm nặng nề.

Trên người hắn cũng đeo một cái đèn pin sáng chói, lắc lư trên lan can cầu thang.

Sao Chổi trung thành đi theo bên cạnh hắn, đại khái là quá lâu không có hoạt động, chạy lên chạy xuống.

Cầu thang quá cao, xe lăn không tiện, mặc dù là xe lăn điện, đại khái khoảng mười phút mới đến tầng hai mươi chín.

Đi đến gian phòng bỏ trống trước đó, Chu Vân trực tiếp cầm máy khoan điện phá khóa mở cửa ra, hai người đi vào nhìn, quả nhiên chỉ làm trang trí đơn giản, ngay cả đồ dùng trong nhà cũng không có, trống rỗng.

Chu Vân nói: "Có thể dùng làm kho hàng của chúng ta, trữ một ít vật tư tạm thời không dùng được về sau có thể có tác dụng."

Quan Viễn Phong gật đầu.

Bọn họ đi đến hộ đối diện, đúng là dáng vẻ của gia đình giáo viên.

Trong phòng đầy giá sách, trên tường dán giấy khen và tranh của bọn nhỏ.

Tủ lạnh đương nhiên cũng bị hư, nước đen chảy ra ngoài, may mà hai người bọn họ đều đeo khẩu trang và mũ bảo hiểm, cũng còn đỡ.

Hai người lục soát trong ngoài không có vật tư gì có thể sử dụng, đồ vật trong phòng phần lớn là đồ dùng nhà cửa bình thường, chỉ có chút gạo và dầu còn có thể dùng, nhưng cũng đã sắp đến hạn sử dụng, trên ban công trồng chút hành tỏi cùng hoa cỏ, cũng sớm chết héo rồi.

Chu Vân và Quan Viễn Phong chỉ thu thập một ít thuốc dự phòng trong hòm thuốc, sau đó đi xuống tầng tiếp theo.

Hai căn nhà trên tầng 28 được đóng lại, làm cửa kính, trên sàn nhà bằng gỗ sồi ở lối vào hành lang có một mảng vết máu lớn, sau cửa kính có thể nhìn thấy thảm trải sàn, tường kính toàn thân, các thiết bị tập thể hình.

Trên tường dán áp phích màu sắc rực rỡ, người đầu hươu màu đen giơ lên cánh tay cường kiện cơ bắp nhô lên, bên dưới là mấy dòng chữ "Câu lạc bộ thể hình Lộc Tiên Sinh, người lười tập thể hình/Tập luyện cá nhân/ Khai trương cửa hàng mới Fitness/ Little/ White/ Ecstasy!"

Máu tươi bắn tung tóe trên poster.

Cùng với tiếng gào thét làm người ta sợ hãi, một con xác sống từ trong cửa nhào ra, ánh mắt trống rỗng, miệng cứng ngắc mở to, răng nanh sắc nhọn lồi ra, thân hình cao lớn cường tráng mặc quần áo tập thể hình, lại sớm bị vết máu loang lổ dính đầy, cánh tay hư thối cơ bắp vẫn rất khả quan, trên cổ tay còn đeo đồng hồ thể thao.

Mùi hôi thối cũng theo làn gió trên hành lang mà nhào tới.

Chu Vân dùng một thuật Băng Lao đông cứng gót chân của xác sống, sau đó đứng ở nơi xa chậm rãi phóng ra mũi tên băng.

Quan Viễn Phong trầm giọng chỉ huy Sao Chổi tấn công, Sao Chổi lao tới gần xác sống, dừng lại ở phía sau xác sống, sau đó bốn móng vuốt cào đất, tất cả lông đen trên người đều dựng thẳng lên, hai con mắt sáng ngời, há mồm, tru lên!

Một ngọn lửa màu đỏ vàng từ trong miệng nó trào ra, cuốn về phía xác sống!

Quan Viễn Phong và Chu Vân đều cảm giác được một luồng cực nóng trước mặt.

Xác sống bị ngọn lửa bao phủ, phát ra tiếng gào thét sắc nhọn tuyệt vọng, gần như lập tức liền uể oải ngã xuống đất, Sao Chổi tiến lên lại phun ra một ngọn lửa, xác sống hoàn toàn bất động, mặt ngoài đốt thành than cốc.

Chu Vân tiến lên cười nói: "Được rồi Sao Chổi, đừng lãng phí, tiết kiệm chút dị năng."

Anh thở phào nhẹ nhõm, trái tim trong lòng cũng rơi xuống chỗ thực, vươn tay vỗ vỗ đầu Sao Chổi, cúi đầu cầm dao dài bổ một đao vào đầu lâu xác sống, lấy tinh hạch bên trong ra, nhìn một cái: "Không có thuộc tính, cái này cũng khó trách, sau thảm họa đoán chừng không đi ra ngoài, nhưng mà vừa vặn thêm đồ ăn cho Sao Chổi."

Anh cầm túi da đen kịt bỏ vào, sau đó treo ở bên cạnh xe lăn của Quan Viễn Phong: "Dị năng cấy ghép thành công."

Ánh mắt Quan Viễn Phong mang theo chút kích động, đưa tay cũng vuốt ve đầu Sao Chổi: "Thật tốt quá." Sao Chổi kiêu sủa gâu gâu một tiếng.

Chu Vân nhìn vẻ mặt của Quan Viễn Phong, biết hắn cũng cảm thấy phấn chấn, nếu có thể cấy ghép dị năng thành công lên thân chó, đương nhiên cũng có cơ hội thành công cấy ghép vào thân người, dù cơ hội có nhỏ hơn nữa, cũng là một tia hy vọng.

Chu Vân kiểm tra chiếc đồng hồ trên cánh tay bị hư của xác sống: "Đáng tiếc, bị cháy hỏng rồi."

Quan Viễn Phong cười: "Loại đồng hồ thể thao này đều sử dụng cả điện thoại di động, hiện tại tín hiệu, internet đều bị mất, sợ rằng không dùng được, bây giờ chỉ sợ là đồng hồ máy móc kiểu cũ nhất mới có tác dụng."

Chu Vân nói: "Nói không chừng khi nền văn minh nhân loại được xây dựng lại, chip cũng đáng giá, có thể được cải tạo thành những thứ khác, dù sao cũng có thể giám sát nhịp tim huyết áp vân vân." Loại đồng hồ thể thao sau tận thế này được đổi thành máy theo dõi cảnh báo xác sống, rất có tác dụng.

Quan Viễn Phong như có điều suy nghĩ, nếu nhân loại có dị năng, có phương hướng tiến hóa mới, người sống sót càng ngày càng nhiều, chưa chắc không thể tiếp tục phát triển văn minh khoa học kỹ thuật? Trong lòng hắn không hiểu sao mang theo chút phấn chấn.

Chu Vân vào phòng trống rỗng, nghĩ đến lúc xác sống phát ra, nơi này là ban đêm, cũng không có hội viên, chỉ có huấn luyện viên thể hình trực ban biến thành xác sống.

Chu Vân nói: "Ngược lại cũng tiện, sau này chúng ta có thể trực tiếp tới đây rèn luyện, cải tạo nơi này thành một trường bắn tên cũng rất tốt, khoảng cách đủ dài, anh cũng thuận tiện huấn luyện bắn tên." Trên sân thượng dù sao cũng quá xa.

Quan Viễn Phong gật đầu: "Được."

Tầng 26 có một đôi vợ chồng trẻ biến thành xác sống, có vòng băng của Chu Vân đông lại, Quan Viễn Phong dẫn theo Sao Chổi cầm cung xử lý một người, Chu Vân chỉ chuyên tâm đông lạnh chân xác sống, để Quan Viễn Phong và Sao Chổi luyện tập.

Trận mưa này kéo dài nửa tháng, mỗi ngày Chu Vân và Quan Viễn Phong đều mang theo Sao Chổi đi dọn một tầng lầu.

Giữa chừng Chu Vân còn dành thời gian thêm chút xăng vào nguồn điện dự phòng trong thang máy trên tầng thượng, khởi động máy phát điện dự phòng một lần nữa, bắt đầu dùng thang máy bình thường.

Thang máy có thể sử dụng bình thường, vận chuyển một ít vật tư hữu dụng đến phòng trống tầng hai mươi chín liền thuận tiện hơn nhiều.

Trong khoảng thời gian này, Chu Vân và Quan Viễn Phong đã lục tục thu gom một ít chăn đệm, quần áo, máy sưởi, đồ điện, mì, dầu, thuốc lá, lá trà, cà phê, đồ ăn vặt, kẹo, dây điện, công cụ, giấy rút..., phân loại chất đống trong phòng trống.

Bởi vì Chu Vân biết tiếp theo bọn họ sẽ phải đối mặt với một mùa đông giá rét dài đằng đẵng, cố ý góp nhặt một chút máy sưởi gió, thảm điện, túi chườm nóng, vật tư sưởi ấm chống lạnh trong tòa nhà.

Mà gậy bóng chày, flycam, dao bò bít tết, dao thái rau, còn có không ít thuốc kháng sinh, thuốc kháng sinh, thuốc giảm đau, thuốc cấp cứu cầm máu vv…đều rất quý giá ở tận thế, Chu Vân cố ý thu gom dán nhãn dán lên bịt kín hộp, cất kỹ.

Mà vật tư tốt nhất trong đó là một máy phát điện xăng cỡ nhỏ dùng để cắm trại, chủ nhà hiển nhiên là một người thích cắm trại một mình, trong nhà không chỉ có các loại lều trại, vỉ nướng, xe ba gác, túi ngủ vân vân, thậm chí còn có súng phun lửa phòng gió, máy hút oxy, máy phát điện vân vân, đều là những thứ vô cùng thực dụng ở tận thế.

Vật tư thu hoạch lớn do tòa nhà mang đến khiến họ cảm thấy an tâm với những ngày tháng dài đằng đẵng tiếp theo.

Quá trình quét nhà cũng không phải chưa từng gặp tình huống khẩn cấp, lúc ở lầu 2, từ lối thoát hiểm dưới bãi đậu xe bỗng nhiên có một con xác sống lao lên với tốc độ cực nhanh, trực tiếp bổ nhào lên người Sao Chổi, nhưng bị Chu Vân quay đầu lại lập tức giơ tay đông lạnh.

Cơ thể dưới đầu của xác sống đều bị đóng băng cứng đờ trong khối băng, nhưng xác sống vẫn kêu gào trong vô vọng. Sau khi đói meo một thời gian dài, cuối cùng nó cũng nhìn thấy thịt người tươi, chỉ biết gào lên khát vọng sắc bén, tứ chi bị đông cứng trong khối băng không trọn vẹn, xiêu xiêu vẹo vẹo.

Chu Vân nhanh chóng đi xuyên qua khối băng xác sống, sau đó đóng chặt cửa hầm đỗ xe, để ngăn xác sống tiếp tục lên từ bãi đậu xe.

Quan Viễn Phong phục hồi tinh thần lại, nhìn thấy xác sống bị đông lạnh đến mức muốn điên này, nhíu mày, rất nhanh phản ứng lại, đây là thuận tiện chém đầu xác sống, thu hoạch tinh hạch.

Năng lực khống chế khối băng chuẩn xác như vậy...

Là người có dị năng đã mạnh như vậy, hay là chỉ có Chu Vân mạnh như vậy?

Quan Viễn Phong lại nhìn bức tường băng dày đặc thông xuống bãi đậu xe, giơ tay chém xuống, chém biểu cảm của con xác sống kia, lúc đầu lăn xuống biểu cảm vẫn vô cùng dữ tợn, miệng hư thối mở ra, làm cho người ta sởn cả tóc gáy.

Hắn ngẩng đầu nhìn Chu Vân, xem ra chiến đấu có thể đề cao trình độ dị năng là thật, Chu Vân rõ ràng khống chế dị năng càng ngày càng thuận buồm xuôi gió.

Chu Vân vào trong nhà một vòng rồi đi ra nói: "Không còn xác sống nào khác, tiếp theo là bãi đậu xe dưới lòng đất, bãi đậu xe phía dưới tổng cộng hai tầng, địa hình phức tạp, xe nhiều, xác sống tụ tập quá nhiều, đoán chừng là trên trăm xác sống. Sao Chổi phun lửa lại dễ dẫn cháy xe, không thích hợp cho chúng ta thoải mái tay chân chiến đấu."

Quan Viễn Phong biết Chu Vân nói đúng, nhưng vẫn có chút buồn phiền nhàn nhạt: "Ừm."

Chu Vân nhìn về phía hắn, vẻ mặt mang theo sự trang nghiêm và nghiêm túc, tựa như muốn nói chuyện gì đó rất quan trọng, Quan Viễn Phong bỗng thấy nhịp tim đập liên hồi, hắn có linh cảm về những gì cậu bác sĩ trẻ trước mặt sắp nói, cũng đã mong chờ và háo hức từ trước, ngay cả máu trong mạch máu đều sớm nóng bừng đánh trống reo hò lên.

Quả nhiên Chu Vân mở miệng trịnh trọng nói: ‘’ Anh Quan, tôi….muốn thử cấy ghép dị năng cho anh.’’