Sau khi nhìn qua một lần, Chu Vân nói với Quan Viễn Phong: "Tạm thời cũng không có hư hại, đoán chừng lúc này cũng sẽ không có ai, tài sản hiện giờ cũng không không còn tác dụng gì nữa, vật tư cơ bản cũng không còn lại gì, đồ trong tủ lạnh cơ bản đều hỏng rồi, chờ sau này có thời gian sẽ đến dọn dẹp." Trong tủ lạnh đặt nhiều hải sản và cá hồi mắc tiền, lại để Quan Viễn Phong gọi đồ ăn ngoài.
Quan Viễn Phong lạnh nhạt nói: "Ừ."
Chu Vân lại nói: "Tầng hầm ngược lại có tác dụng rất lớn, có thể dùng để cất giữ một ít vật tư không tiện mang lên." Trước đó, Quan Viễn Phong có để một ít dầu gạo và đồ dùng sinh hoạt cần thiết ở tầng hầm, anh không động vào.
Quan Viễn Phong nói: "Cậu đặt xăng thu được ở đó là được."
Chu Vân từ cửa sổ sát đất nhìn về phía sau biệt thự, nơi đó có một vườn hoa gần hồ, phần lớn mọi người đều trồng hoa, Quan Viễn Phong chắc là mới chuyển đến đây, chỉ đơn giản trải thảm cỏ.
Chu Vân nói: "Vườn hoa này, tôi lại muốn trồng vài thứ không cần chăm sóc, ví dụ như bí đỏ, khoai lang, khoai tây, thời tiết quá khắc nghiệt, không thể trồng thứ gì quá dễ hỏng."
Quan Viễn Phong nói: "Tùy cậu."
Chu Vân lại hỏi anh: "Anh ăn quả chà là chưa? Mùi vị rất ngon."
Quan Viễn Phong ngẩn ra: "Cái gì?"
Chu Vân tràn đầy phấn khởi: "Tôi nhớ ra một loại cây rất thích hợp với loại thời tiết khắc nghiệt này, cây chà là, thứ này chịu nhiệt độ cao, chịu hạn, chịu mặn, chịu được nhiệt độ thấp, lại giàu đường, giàu dinh dưỡng, rất thích hợp!"
Tâm trạng của Quan Viễn Phong vốn có chút sa sút, lúc này lại bị sự háo hức của Chu Vân lây nhiễm: "Sẽ chiếm rất nhiều diện tích sao?"
Chu Vân nói: "Không đâu, trước tiên trồng thử ở bên hồ. Hiện tại hạn hán, mực nước rất thấp."
Quan Viễn Phong tìm kiếm cây chà là trên cuốn《Từ Điển Thực Vật Học》 mà Chu Vân đã tải về máy tính, hắn nhớ ra mình đã từng ăn, chỉ nhớ là rất ngọt, còn rất thơm.
Hắn gật đầu nói: "Được, cậu cứ xem trong biệt thự có thứ gì cần thì cứ mang về đi."
Chu Vân không khách sáo chút nào: "Tôi thấy máy hút bụi lau sàn của anh đều rất cao cấp, tôi lấy lên dùng nhé. Cái TV màn hình lớn này cũng tốt, màn hình lớn không viền siêu mỏng. Còn có máy chiếu ở phòng chiếu phim vừa nãy cũng là loại mới nhất, mang về chúng ta xem phim màn ảnh rộng ở phòng khách."
"Còn có nồi cơm điện này nữa, hàng nhập khẩu, nghe nói nấu cơm rất ngon, lò nướng không khí này có vỏ ngoài bằng thủy tinh trong suốt, tiện hơn cái của tôi nhiều, nướng cánh gà, bánh trứng rất tiện... Còn có máy làm bánh mì tự động, máy chế biến thực phẩm, tất cả đều là đồ tốt, mang về dùng thử, bánh mì nướng tự động... Chậc, toàn đồ tốt, đắt quá nên tôi không nỡ mua."
"Đáng tiếc điều hòa không khí không dễ tháo, nhưng mà mấy cái quạt tuần hoàn không khí này..."
Quan Viễn Phong nghe anh nói liên thiên một tràn, vừa nhìn vào trong nhà từ flycam, sau khi hắn trở về chỉ ngồi ở phòng khách một lúc thì đã bị đưa thẳng về khu nhà tái định cư, đây cũng là lần đầu tiên hắn nhìn thấy căn biệt thự này.
Bản thân hắn cũng không phải người thích hưởng thụ, trước đó hắn cảm thấy quê nhà chỉ là một thành phố cấp huyện, lại là khu nhà tái định cư, đất đai rẻ, ở cùng bố mẹ cũng tiện.
Hơn nữa nhìn căn biệt thự rộng rãi, thích hợp cho cả gia đình lớn bé cùng sinh sống, cho nên hắn đã chọn biệt thự.
Lúc trước, hắn đưa cho bố mẹ một khoản tiền để nhờ họ trang trí và mua đồ gia dụng, vốn là dự định cả nhà sống cùng nhau, cho nên lúc đó nghe người nhà nói mua đồ gia dụng đều chọn loại tốt nhất.
Bây giờ được Chu Vân chọn ra khen ngợi từng cái một như thế, bỗng nhiên hắn cảm thấy mình còn rất giàu có, những khoản đầu tư không trông mong báo đáp trước đó, không ngờ lại có ý nghĩa.
Khóe môi hắn không kìm được hơi nhếch lên, nhắc nhở Chu Vân: "Thang máy không tiện, trở về cậu còn phải leo nhiều tầng như vậy, đừng chọn đồ cồng kềnh quá, nhỡ đâu còn gặp phải xác sống."
Chu Vân thở dài một hơi đầy tiếc nuối: "Chờ sau này vậy. Trên sân thượng nhà anh còn lắp vài tấm pin năng lượng mặt trời, kết nối máy phát điện."
"Chờ sau này có cơ hội, chúng ta đến phòng điện phụ ở sau khu dân cư lấy máy phát điện dự phòng ở đó về, kết nối điện nhà anh, như vậy vườn hoa nhà anh còn có thể trồng thêm nhiều thứ, trồng cả vườn bên cạnh, bên hồ giúp anh trồng thêm một ít hoa chuối tây, lúc hoa nở rất đẹp, còn có thể lọc nước. Bên tường rào trồng thêm vài cây xương rồng, có gai, phòng xác sống."
Quan Viễn Phong nghe anh lên kế hoạch cho tương lai, tâm trạng cũng trở nên thoải mái hơn: "Cậu sắp xếp đi. Trời không còn sớm nữa, sợ xác sống lại ra ngoài, về trước đi."
Chu Vân đồng ý, chọn vài món đồ điện nhẹ dễ dàng mang theo bỏ vào ba lô, sau đó quay trở lại trên lầu, trên đường đi bởi vì cửa hành lang đều bị đóng băng, tạm thời chưa có xác sống nào đi ra.
Chu Vân dễ dàng chạy về sân thượng, khóa cửa sắt lại, còn cẩn thận rửa sạch mặt đất ở cửa ra vào, tránh để xác sống ngửi thấy mùi thịt người tìm đến.
Sau bữa tối, quả nhiên trên bàn xuất hiện thêm một hộp quả chà là khô, Chu Vân rất tích cực đề cử cho Quan Viễn Phong: "Ăn thử chút đi, hạt để dành cho tôi, tôi ươm mầm."
Quan Viễn Phong vừa buồn cười vừa bất lực cầm một quả lên hỏi anh: "Sao cậu lại giữ cái này?"
Chu Vân nói: "Thứ này rất tốt, quả chà là này có hàm lượng đường fructose cao, ăn kèm với trà hoặc cà phê rất ngon."
Trước khi xảy ra biến cố, anh đã tranh thủ lúc giảm giá mua một đống lớn các loại quả khô, hạt khô, táo khô cũng mua không ít, anh pha một ấm trà Phổ Nhĩ cho Quan Viễn Phong.
Buổi tối, Quan Viễn Phong cầm máy hút bụi mới dọn dẹp sàn nhà, nhìn thấy Chu Vân đang ngâm những hạt chà là hai đầu nhọn vào trong nước, bèn hỏi: "Đây là đang đợi nó nảy mầm à?"
Chu Vân gật đầu: "Ừm, tôi còn cắt thêm một ít củ khoai tây, khoai lang, trước tiên ươm mầm, sau khi cây con cứng cáp thì mang thẳng xuống vườn sau nhà anh trồng, sau đó chọn thêm một ít hạt giống gieo xuống."
Anh chìm vào trầm tư: "Hoa Thục Quỳ đi, hoa đẹp, gieo hạt là sống, củ cải thì tạm được, thời tiết nóng như vậy, chắc côn trùng bình thường không sống nổi, rau cải cũng ngon, lại gieo thêm chút rau thơm, cây ngải bụi, tôi còn trồng thêm một mẻ rau sam, cái này hữu dụng, cũng dễ sống."
Quan Viễn Phong nhìn anh: "Rau sam có tác dụng gì?"
Chu Vân giải thích: "Anh biết không, rau sam thời xưa còn được gọi là "’ Cỏ ngũ hành’", bởi vì nó có năm màu sắc, lá xanh, cọng đỏ, hoa vàng, rễ trắng, hạt đen, theo ngũ hành mà nói, xanh là mộc, đỏ là hỏa, vàng là thổ, trắng là kim, đen là thủy, cho nên gọi là cỏ ngũ hành."
Quan Viễn Phong nghe anh giải thích một hồi như lọt vào sương mù, không hiểu vì sao anh lại giải thích cặn kẽ cho mình như vậy, nhưng vẫn gật đầu: "Nghe có vẻ như có thể chữa được rất nhiều bệnh?"
Chu Vân nói: "Ừm." Ý nghĩa của cỏ ngũ hành nằm ở chỗ nó có thể kiểm tra thuộc tính của tinh hạch dị năng, nhưng hiện tại anh vẫn chưa thể tiết lộ những điều này cho Quan Viễn Phong.
Anh thuận miệng nói: "Tôi luôn cảm thấy, nói không chừng thời thượng cổ cũng có dị năng, cho nên mới đặt tên cho nó là cỏ ngũ hành."
Quan Viễn Phong cố gắng theo kịp mạch suy nghĩ của anh: "Ừm... Cũng có khả năng."
Chu Vân lại háo hức nói tiếp: "Trận chiến Trác Lộc giữa Hoàng Đế và Xi Vưu, hai bên sử dụng phép thuật thần tiên, Xi Vưu phái Phong Bá, Vũ Sư tham chiến, nói theo cách hiện tại, chính là dị năng hệ Phong và dị năng hệ Thủy. Hoàng Đế phái nữ thần hạn hán Nữ Bạt nghênh chiến, có vẻ như là dị năng hệ Hỏa. Còn có trận chiến giữa Chúc Dung và Cộng Công, nhìn giống như một người có dị năng hệ Hỏa và một người có dị năng hệ Thủy đối chiến. Nữ Oa vá trời, giống dị năng hệ Thổ."
Quan Viễn Phong nhìn đôi mắt sáng long lanh của anh, hỏi: "Ý cậu là, thời viễn cổ cũng có dị năng, dị năng xuất hiện vào thời điểm hiện tại, thật ra là một loại hiện tượng quay ngược thời gian?"
Chu Vân nói: "Có lẽ vậy, hoặc như trong tiểu thuyết thường nói, linh khí khôi phục... Thật ra trong thần thoại nước ngoài, các trận chiến giữa các vị thần cũng có rất nhiều biểu hiện tương tự dị năng, thường là sự cụ thể hóa của một loại nguyên tố tự nhiên và hiện tượng nào đó."
Quan Viễn Phong: "..."
Chu Vân nói: "Nền văn minh của chúng ta chưa từng bị cắt đứt, cho nên, những phương pháp rèn luyện, phương pháp tu luyện trong sách cổ chưa chắc đã là giả, chỉ là trước kia không có linh khí mà thôi, hiện giờ đã có linh khí, nên thử một chút."
Quan Viễn Phong không nhịn được bật cười: "Cậu nói cũng có lý." Cậu nhóc này vẫn đang vòng vo khuyên mình luyện tập Bát Đoạn Cẩm đây mà.
Hai người ăn tối xong, Chu Vân đi xem tình hình hồi phục của Sao Chổi. Nửa tháng trôi qua, dưới sự chăm sóc tận tâm của Quan Viễn Phong, Sao Chổi đã hồi phục rất nhanh.
Chu Vân tháo nẹp chân sau của nó, nhìn nó đi lại như những con chó khỏe mạnh bình thường khác, bộ lông óng mượt, đôi mắt đen láy, hình thể toàn thân dường như cũng lớn hơn một chút, sau khi hồi phục, nó cũng trở nên quấn người hơn, rất nhiệt tình đáp lại vuốt ve của Chu Vân, đôi mắt long lanh nhìn anh.
Chu Vân sờ bộ lông mềm mại óng ả của nó, trong lòng đoán chắc dị năng đã được cấy ghép thành công, Sao Chổi theo bản năng cảm nhận được năng lượng chữa trị hệ Mộc trên người anh, nên mới gần gũi với anh như vậy, đúng là nên kiểm tra hiệu quả một chút.
Anh tìm một viên tinh hạch màu xám không thuộc tính nhặt được hôm nay, đặt trước mặt Sao Chổi.
Quan Viễn Phong cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng không ngăn cản.
Chỉ thấy Sao Chổi cúi đầu nhìn, thè lưỡi liếʍ liếʍ, sau đó há miệng một cái nuốt viên tinh hạch vào bụng.
Quan Viễn Phong: "..." Hắn sờ sờ cổ Sao Chổi, có vẻ như nó đã nuốt vào rồi, lại cẩn thận quan sát tinh thần của nó một chút, thấy nó lại nằm xuống như thể đã ăn no muốn đi ngủ, bèn nhìn Chu Vân: "Thứ này có thể ăn à?"
Chu Vân nói: "Tôi cũng không biết, nhưng động vật có bản năng mà. Tôi đoán, có lẽ dị năng của nó đã thức tỉnh thành công, nên mới cần tinh hạch."
Anh cầm một viên tinh hạch màu xám lên, đưa cho Quan Viễn Phong xem: "Đây là tinh hạch không thuộc tính, giai đoạn đầu có thể hấp thu, nhưng đến giai đoạn sau sẽ không thể hấp thu năng lượng bên trong nữa, ví dụ như dị năng hệ Thủy của tôi hiện tại chỉ có thể hấp thu tinh hạch dị năng hệ Thủy. Tôi đoán khi dị năng cấp thấp mới nhập môn đều có thể hấp thu dị năng từ đây để nâng cao cấp bậc dị năng, nhưng khi đạt đến một trình độ nhất định, những tinh hạch cấp thấp này sẽ không còn tác dụng nữa, chỉ có thể dựa vào tinh hạch dị năng cùng thuộc tính."
"Điều này cũng phù hợp với logic chỉ có trong đầu của xác sống yếu nhất mới sinh ra loại tinh hạch này."
"Tinh hạch càng tốt, độ khó khi thu hoạch càng lớn."
Quan Viễn Phong nhìn Sao Chổi đang ngủ gà gật: "Có phải bây giờ nó đang từ từ tiêu hóa, hấp thu dị năng không?"
Chu Vân nói: "Có khả năng, các dấu hiệu cơ thể của nó đều bình thường, gan của con chim ưng biến dị lần trước tôi vẫn đang đông lạnh, ngày mai lấy ra hấp cho nó ăn, giúp nó nhanh hồi phục."
Gan vốn là bộ phận giàu dinh dưỡng, gan của động vật biến dị ở kiếp trước lại càng là món ăn quý giá mà những người có dị năng yêu thích, có tác dụng khôi phục năng lượng dị năng.
Thấy Sao Chổi đã ngủ, anh bèn lên sân thượng chăm sóc cây cối.
Hôm nay, anh đã chiến đấu hết mình, tiêu diệt không ít xác sống, lấy được rất nhiều tinh hạch, anh ném một viên tinh hạch màu xám vào bể cá chình điện, quả nhiên nhìn thấy con cá chình điện lập tức thò đầu ra, há miệng một cái nuốt viên tinh hạch vào bụng, sau đó uể oải chìm xuống đáy bể, không thấy bóng dáng đâu nữa, từ từ hấp thu năng lượng của tinh hạch.
Động vật biến dị đều có bản năng biết ăn gì tốt cho mình, Sao Chổi chắc chắn đã thành công.
Có Sao Chổi bảo vệ Quan Viễn Phong, bản thân Quan Viễn Phong cũng không phải người yếu đuối, kiếp trước, hắn không có dị năng mà vẫn có thể dẫn theo Sao Chổi bảo vệ bọn họ lâu như vậy. Nói như vậy, mình có thể yên tâm để anh ấy đối phó với xác sống, vậy thì hoàn toàn có thể xuống lầu.
Anh nhìn về phía phòng kỹ thuật điện của thang máy trên sân thượng —— chỉ cần kết nối máy phát điện dự phòng là có thể sử dụng thang máy trong thời gian ngắn.
Có thể tự do lên xuống lầu, cùng nhau dọn dẹp xác sống trong khu dân cư, thu thập vật tư, như vậy Quan Viễn Phong sẽ không còn quá sa sút, chán nản nữa.
Chờ khi dị năng của mình được nâng lên gần cấp 4, anh sẽ nắm chắc thành công.
Cậu nhìn chằm chằm con cá chình điện, đến lúc đó, tinh hạch trong cơ thể con cá chình điện này chắc chắn sẽ được nâng cấp lên đến chất lượng không tệ, cộng thêm tinh hạch hệ Phong của con chim ưng biến dị kia, nhất định anh có thể kích hoạt ít nhất một loại dị năng cho Quan Viễn Phong.
Nếu như vị thần nhân từ kia vẫn còn che chở cho bọn họ, vậy thì song dị năng Phong – Lôi cũng sẽ rất tốt.