Quyển 1 - Chương 28: Ốc Đảo Đơn Độc

Sao Chổi phần lớn thời gian đều đang ngủ say, sau khi tỉnh lại cũng đều có thể ăn một ít thức ăn lỏng.

72 giờ sau, Sao Chổi không xuất hiện tình huống vết thương chuyển biến xấu, tuy rằng vẫn còn có chút ốm yếu nằm úp sấp không cử động được, nhưng sức tăng rõ rệt.

Quan Viễn Phong vô cùng cẩn thận chăm sóc nó. Thay thuốc cho nó, lau móng vuốt, mớm thuốc.

Chu Vân nhìn vẻ mặt chán nản của Quan Viễn Phong đã không còn nữa. Hắn chủ động gánh vác công việc mỗi ngày cho gia cầm ăn, rửa chén giặt quần áo cũng hết sức chủ động, cũng tìm sách trên giá sách của Quan Viễn Phong để đọc. Đương nhiên bây giờ chủ yếu là tìm sách về thú y, tỉ mỉ nghiên cứu xem con chó bị ngoại thương phải chăm sóc thế nào.

Mà mỗi ngày kiên trì thả flycam ra ngoài cũng thành nhiệm vụ hằng ngày, hắn quan sát rất tỉ mỉ, trên bản đồ thành phố Đan Lâm đánh dấu tỉ mỉ rõ ràng mỗi một chỗ có vật tư, máy phát điện, đường, muối, dầu, than đá, bột gạo vv.., thậm chí tỉ mỉ đến ngay cả nấm, măng trúc cũng đánh dấu.

Dường như đội trưởng chỉ huy bình tĩnh trầm ổn kia đã trở lại.

Chu Vân hiểu rõ, mặc dù nói miệng ăn núi lở chỉ là nói đùa, nhưng có lẽ sau khi đội trưởng Quan chứng kiến uy lực của dị năng, cũng đã tìm được một tia hi vọng.

Hắn không có chí tiến thủ, là bởi vì không tìm thấy bất kỳ lý do nào để sống hay ý nghĩa sinh tồn của bản thân. Nhưng hắn thật ra là một người có lực ý chí cực kỳ mạnh, người bình thường gặp phải cơn đau ảo như hắn có lẽ đã sớm từ bỏ, hắn lại kiên trì cho tới bây giờ.

Một khi có một tia hy vọng, hoặc là còn có một người, một con chó cần hắn, hắn đều sẽ tỉnh táo lại, hắn vẫn luôn đang cố gắng tự cứu, đối với tiêu chuẩn của mình luôn cao hơn người khác.

Chu Vân vui vẻ nhìn thấy Quan Viễn Phong thay đổi như vậy, cũng càng cố gắng tăng cấp kỹ năng của mình.

Kỹ năng dị năng của tận thế, ngay từ đầu cũng không có tên, chỉ là sau khi từ từ tên gọi là do người ta định ra như vậy, người có dị năng bắt đầu đặt tên cho kỹ năng, người có dị năng cấp cao nhất thường sẽ tự đặt cho kỹ năng mới của mình một cái tên.

Kỹ năng cấp thấp nhất của dị năng hệ Mộc là kỹ năng cấp 1 Phát Triển, Khử Độc, Chữa Trị, chỉ có thể thúc đẩy thực vật phát triển sinh trưởng, giải độc đơn giản, thúc đẩy thuật chữa trị ngoại thương.

Hiệu quả chữa trị kém hơn nhiều so với dị năng hệ Ánh Sáng, vì vậy đa số dị năng hệ Mộc đều ở căn cứ thời tận thế, chủ yếu vẫn phụ trách các công việc cơ bản như trồng trọt nông nghiệp, số lượng người có dị năng hệ Thủy và hệ Mộc tương đối nhiều.

Một lượng lớn kỹ năng hệ Mộc phải trải qua thời gian dài thăng cấp, mới có thể thăng cấp đến cấp 2.

Kỹ năng hệ Mộc cấp 2 là thúc đẩy trưởng thành, thuật sinh mệnh, tăng thêm một kỹ năng quấn miễn cưỡng có ích, còn phải xem dị năng có mạnh hay không.

Dị năng mạnh có thể triệu hồi ra dây leo mạnh quấn chân mục tiêu, dị năng yếu cũng chỉ có mấy sợi dây leo nhỏ yếu, chỉ có thể tính là chức năng ngăn cản giảm tốc độ.

Tiểu đội đánh xác sống có thành viên hệ Mộc, cũng xem trọng kỹ năng quấn xác sống này, dù sao mọi người đều sợ bị xác sống đến gần.

Kỹ năng hệ Chữa Trị sẽ tăng lên ở cấp 3, Hồi Xuân, Chiết Cành là thúc đẩy cây chiết cành, Hồi Xuân thì làm thực vật sắp tử vong lại toả sáng sức sống lần nữa, kỹ năng trị liệu vẫn là thuật chữa trị khô khan, nhưng hiệu quả tốt hơn trước một chút. Kỹ năng công kích lại tăng thêm gai độc trên phạm vi lớn, xoắn gϊếŧ, kỹ năng đâm xuyên.

Nhưng người có dị năng hệ Mộc thăng cấp chậm hơn các dị năng khác, giai đoạn đầu hoàn toàn không được tiểu đội chiến đấu chào đón, bởi vì mặc dù có thể đánh có thể chữa trị, nhưng bàn về lực công kích thì không bằng hệ Hỏa hệ Lôi, bàn về khống chế giảm tốc lại không bằng hệ Băng, bàn về chữa trị cũng không bằng hệ Ánh Sáng, chỉ có thể nói là có còn hơn không, sự việc biến chuyển liên tục ngày càng xấu, dị năng hệ Mộc lên tới cấp 4 ít càng thêm ít, lên tới cấp 5 chỉ có mỗi Chu Vân.

Sau khi tiến vào cấp 4, không chỉ là hồi sinh trên thực vật khô héo, cành khô nở hoa, ngay cả kỹ năng chữa trị cũng tiến hành bay vọt về chất, nối liền tứ chi khí quan, rót sức sống vào cơ thể... Lúc này mới được chú ý ở phương diện ưu thế trồng trọt cùng chữa trị.

Mà sau cấp 5, sử dụng thực vật biến dị tiến hành công kích quy mô lớn, kỹ năng chữa trị mạnh mẽ gần như là chết đi sống lại, mọc ra tay chân đã cụt, càng chỉ có Chu Vân tự biết.

Chu Vân bây giờ tuy đã lên tới cấp 3, nhưng vừa mới tăng cấp, lại phải đối mặt với tiêu hao, kỳ thật vô cùng bất lợi với chuyện tiếp theo anh muốn làm.

Bởi vậy bây giờ mau chóng củng cố cấp 3 của mình, trở thành vấn đề cấp bách của anh.

Từ cấp 3 đến cấp 4, vô cùng vô cùng khó, đơn thuần chỉ dựa vào phương pháp thúc đẩy thực vật sinh trưởng trước mắt, trong thời ngắn rất khó có sự tăng lên lớn.

Muốn đề cao tỷ lệ kích hoạt dị năng cho Quan Viễn Phong, nhất định phải không ngừng gia tăng sức mạnh dị năng dự trữ của mình, phương pháp vận dụng dị năng.

Hoặc là... Có thể đến khu dân cư gϊếŧ một vài xác sống để thăng cấp vào buổi tối.

Chu Vân nghĩ, nhưng mà — anh nhìn Quan Viễn Phong đang đập trứng gà vào trong thịt bò sống trộn đều làm món dinh dưỡng cho Sao Chổi, ngây người.

Có cần dẫn Quan Viễn Phong theo không? Quá nguy hiểm, nhưng thức ăn của người này là thuốc độc với người kia, căn nhà trên cao này là hòn đảo an toàn hoàn toàn thuộc về mình trong tận thế, lại là nhà tù của Quan Viễn Phong.

Nhưng Chu Vân không muốn Quan Viễn Phong mạo hiểm.

Chờ một chút, Sao Chổi khôi phục rất khá, nếu như thuận lợi... Nếu như Sao Chổi có thể có dị năng hệ Hỏa, đó chính là một trợ lực lớn, cũng là một sự bảo đảm an toàn rất tốt đối với Quan Viễn Phong.

Chu Vân nhìn Quan Viễn Phong đến xuất thần, Quan Viễn Phong cảm giác luôn nhạy bén, đặt bát thịt bò lên nồi hấp, quay đầu nhìn anh: "Có việc gì à?"

Chu Vân suy nghĩ một chút nói: "Máy phát điện dự phòng bên cạnh vườn ươm rất tốn xăng, xăng không đủ, tôi muốn xuống khu dân cư thu thập một ít."

Quan Viễn Phong không đồng ý mà cau mày: "Quá nguy hiểm, hơn nữa thang máy đã ngừng, chỉ có thể đi xuống từ hành lang, hiện tại cơm áo không thiếu, không cần thiết phải mạo hiểm."

Chu Vân nói: "Chúng ta mỗi ngày đều xem qua flycam, hiện tại ban ngày ánh nắng ngoài trời mãnh liệt, xác sống rất ít khi ra ngoài, đều trốn ở trong phòng, ở ngoài trời ngược lại có rất xác sống, có thể đánh đơn."

Quan Viễn Phong nói: "Một mình cậu đi xuống, tôi không yên tâm, hay là chờ Sao Chổi khôi phục thêm chút nữa."

Chu Vân lại cổ vũ hắn: "Anh có thể mở flycam trinh sát dò đường giúp tôi, flycam có chức năng gọi."

Quan Viễn Phong vẻ mặt khẽ động, hiển nhiên có chút dao động, Chu Vân nói: "Nhà của người khác tôi không nắm chắc, biệt thự của anh thì trống không, bên trong hẳn là không có xác sống, tôi đến biệt thự của anh xem thử? Anh có đồ gì ở đó không?"

Quan Viễn Phong nhíu mày không nói, ánh mắt nhìn anh rất sắc bén, dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng anh.

Chu Vân nhìn hắn với ánh mắt chân thành: "Dị năng của tôi là Băng Lao, có thể đóng băng chân xác sống trong nháy mắt, chúng nó không đến gần được, sau đó tấn công từ xa."

Quan Viễn Phong suy nghĩ một chút rồi đưa ra một vấn đề: "Đi xuống hành lang chật hẹp âm u, chỉ e là sẽ gặp phải nhiều xác sống, không có chỗ trốn."

Chu Vân thấy hắn không có lập tức phản đối, mà là đang thảo luận tính khả thi của chiến thuật, thì biết thái độ của hắn đã buông lỏng, anh ở kiếp trước đã lập nhóm cùng chiến đấu với xác sống vô số lần, kiên nhẫn giải thích: "Hôm đó anh cũng thấy tôi thả tường băng ra rồi đấy, tôi đi xuống từ hành lang, hành lang chật hẹp, nếu như bỗng nhiên gặp phải nhiều xác sống không cách nào khống chế, tôi có thể thi triển tường băng ngăn chặn cửa thang bộ, sau đó rút lui trở về. Đường đi chật hẹp, kịp rút lui."

Chu Vân lại chân thành nói: "Dị năng của tôi cần phải luyện tập nhiều hơn, mới có thể nâng cao được."

Quan Viễn Phong im lặng một lúc: "Tôi có một bộ thiết bị liên lạc, có tác dụng tốt hơn một chút so với chức năng gọi của flycam."

Đây là bị thuyết phục, Chu Vân nở nụ cười: "Được, tôi đi thay quần áo."

Thật ra anh cũng có dự trữ bộ đàm, nhưng bộ đàm của Quan Viễn Phong nói không chừng là quân dụng, tính năng khẳng định tốt hơn.

Quan Viễn Phong đưa tay chậm rãi vuốt ve Sao Chổi, trong lòng nghĩ: Câu cuối cùng này muốn nâng cao dị năng mới là mục đích của cậu ấy. Hơn nữa, hẳn là vì mình, cho nên mới sốt ruột nâng cao dị năng. Hắn không tiếp tục khuyên can, mà yên lặng mở máy tính, khởi động flycam, điều chỉnh thử bộ đàm vô tuyến.

Một lát sau Chu Vân đi ra, thay một bộ đồ bảo hộ đua xe chuyên dụng, đeo giáp bảo vệ đầu gối, giáp bảo vệ chân và giày leo núi, trên tay cũng đeo găng tay da, thân hình thon dài toát ra vẻ anh khí, trên tay còn cầm mũ bảo hiểm xe máy.

Hắn khen ngợi: "Không tệ, cẩn thận một chút, cố gắng tránh bị xác sống cào cắn."

Chu Vân lấy ba lô da đã chuẩn bị trước ra, kiểm tra vật tư bên trong, bên trong đã sớm để sẵn túi cứu thương và một ít đồ ăn có thể nhanh chóng khôi phục năng lượng, quả hạch, kẹo chocolate các loại.

Anh nhướng mày trả lời Quan Viễn Phong: "Trước kia tôi từng chơi xe mô tô một thời gian, gara dưới đất còn có xe của tôi, "Báo bay trên đất liền" bốn xi-lanh."

Quan Viễn Phong gật đầu: "Còn là hàng nhập khẩu, không nhìn ra cậu nho nhã lịch sự thế mà cũng chơi xe phân khối lớn."

Còn có chơi flycam, luyện thư pháp, y học cổ truyền, trồng trọt, mỗi một thứ đều không liên quan, hoàn toàn là lĩnh vực khác nhau, vậy mà lại dung hòa ở cùng một người.

Trước kia khi còn học trường quân đội, hắn đã từng nghe giáo sư nói, trên thế giới có một số người IQ cao, học cái gì cũng dễ dàng hơn người bình thường, cũng vì vậy mà sẽ tìm hiểu nhiều mặt, sở thích rộng, rất nhiều thứ chỉ cần học sơ qua là có thể tốt hơn so với người bình thường.

Chẳng lẽ Chu Vân chính là người như vậy? Quan Viễn Phong đánh giá Chu Vân, đúng là một chàng trai tuấn tú thông minh.

Chu Vân bị hắn đánh giá có chút chột dạ, dù sao chơi xe phân khối lớn tuy rằng đúng là nhất thời hứng thú lúc còn trẻ, nhưng đồ bảo hộ thật ra là sau khi sống lại đã đặt mua một lần mười bộ.

Anh đeo khẩu trang lên trước, sau đó đội mũ bảo hiểm, đeo kính bảo hộ, ngăn cách ánh mắt sắc bén của Quan Viễn Phong: "Flycam đã chuẩn bị xong chưa?"

Quan Viễn Phong lại đưa flycam cho anh: "Trong hành lang, tôi đề nghị cậu đeo flycam xuống, tôi còn có thể nhìn phía sau giúp cậu, đợi khi ra khỏi thì tôi sẽ điều khiển."

Hắn trở về phòng lấy một cái túi đeo chiến đấu ra đưa cho anh, dạy anh cách sử dụng dây đai cố định và tháo flycam.

Sau đó lại cố định ba lô lên túi đeo, đeo cho Chu Vân, để camera có thể xoay 360 độ trên vai Chu Vân, sau đó lấy bộ đàm tai nghe không dây ra, đeo tai nghe cho Chu Vân, đưa mic mini, lại thử một lần.

Bên hông đeo dao găm ngắn, trong tay cầm một thanh đao dài, sau khi chuẩn bị xong mọi thứ, Chu Vân đẩy cửa phòng, đi đến cửa thang bộ an toàn.

Cửa sắt khóa lại sau ngày tận thế lần đầu tiên được mở ra, hành lang âm u truyền đến một mùi hôi thối nồng nặc.

Bên ngoài rõ ràng là mặt trời chói chang, nhưng trong hành lang lại có chút âm u.

Chu Vân cầm đao trong tay đi xuống trước, toàn bộ quá trình không phát ra một chút âm thanh nào.

Anh đi xuống khoảng mười tầng, mới gặp phải xác sống đầu tiên.