Quyển 1 - Chương 27: Ốc Đảo Đơn Độc

Sáng sớm ngày thứ hai Quan Viễn Phong đã tỉnh, nhìn Sao Chổi còn đang ngủ say, nhưng sờ lên nhiệt độ cơ thể cùng hô hấp nhìn xem đều bình thường, trong lòng hơi yên tâm.

Ngồi dậy rửa mặt xong đi ra, nhìn phòng Chu Vân đóng cửa, hắn cũng không gõ cửa, tự mình đi lên sân thượng nhìn một chút.

Trong ánh mặt trời nóng rực, khối băng to lớn không ngừng hòa tan, khiến sân thượng ướt sũng, nhưng dù vậy, phần ở giữa vẫn chưa tan hoàn toàn, chỉ có thể nhìn thấy con chim ưng gãy cánh kia treo trong khối băng.

Không biết thịt động vật biến dị có thể ăn hay không, nếu như có thể ăn, một con ưng lớn như vậy, cũng có thể cho Sao Chổi ăn thật lâu.

Sau đó hắn mới tỉnh táo lại: Cho nên Chu Vân đông lạnh con chim ưng khổng lồ này, không phải là sợ thịt chim ưng nóng không kịp xử lý, hỏng đấy chứ?

Cũng không biết Sao Chổi có thể hồi phục không? Còn có viên tinh hạch kia... Cấy vào thật sự sẽ có tác dụng sao? Sao Chổi cũng sẽ biến thành động vật biến dị sao?

Trong lòng hắn có rất nhiều ý nghĩ, một bên cho gà vịt cá trên sân thượng ăn, bỗng nhiên lại nhìn thấy một con chim đậu trên cây đa trên hòn non bộ của hồ cá.

Hôm qua hắn vừa trải qua con chim ưng khổng lồ kia, giờ phút này nhìn thấy một con chim nhỏ bình thường như vậy, cũng không khỏi nhạy cảm một chút, chăm chú nhìn chằm chằm trong chốc lát.

Con chim kia chỉ chải vuốt lông vũ trên nhánh cây đa, nhìn chính là một con chim bình thường, lúc này hắn mới hơi yên lòng.

Thật ra sân thượng trồng hoa trồng rau, lại còn có ao cá, bình thường bướm chuồn chuồn và chim nhỏ tới kiếm ăn cũng không ít.

Hắn thở phào nhẹ nhõm, định bụng lấy thức ăn cho cá chình điện ăn, chợt thấy một tia chớp màu lam chợt lóe trên không trung, đùng đùng! Chim nhỏ rơi xuống, trực tiếp rơi vào trong nước như một cục đá.

Quan Viễn Phong dừng một chút, điều khiển xe lăn đi qua thì nhìn thấy cá chình điện chậm rãi bơi qua mặt nước, chim nhỏ rơi vào trong nước đã không thấy đâu.

"Chào, đang cho cá ăn sao?"

Quan Viễn Phong quay đầu nhìn Chu Vân từ dưới lầu đi lên, thấy anh chào hỏi một tiếng, trong tay cầm một con dao sắc bén sáng như tuyết đi lên: "Phía dưới đã nấu cháo thịt hoài sơn rồi, anh xuống ăn trước đi, còn có cháo thịt dinh dưỡng của Sao Chổi tôi nấu ở trong nồi áp suất, anh có thể cho nó ăn một ít. Chờ tôi xử con chim ưng này, hôm nay làm thịt chim xào hành nha."

Quan Viễn Phong chần chờ: "Thịt biến dị này có thể ăn sao?"

Chu Vân khẳng định: "Có thể ăn, tối hôm qua tôi đã dùng dụng cụ phân tích, không thành vấn đề."

Thịt của động vật biến dị tràn đầy sức sống, tươi hơn so với thịt bình thường, vị ngon, tràn đầy năng lượng, người có dị năng ăn càng có lợi hơn.

Anh tiếp tục đề cử: "Công dụng thuốc của thịt ưng có tác dụng rất rõ ràng, khử gió cắt ẩm, giãn gân hoạt huyết, có tác dụng chữa trị gân xương đau đớn, gãy xương, phong thấp khớp... Nhưng ký sinh trùng rất nhiều, phải xử lý cẩn thận. Thức ăn của nó là rắn, chuột, cho nên ký sinh trùng trong cơ thể rất nhiều, phải hầm lâu một chút hoặc chiên ở nhiệt độ cao."

Quan Viễn Phong: "..."

Hắn nhìn Chu Vân đặt tay lên khối băng, băng cứng tan rã, con ưng khổng lồ ướt sũng rơi trên mặt đất, lông đều ướt đẫm.

Chu Vân đi đến bếp tiết kiệm năng lượng bên cạnh nấu nước chuẩn bị vặt lông, sau đó trở về cầm dao xẻ thịt cho con chim ưng khổng lồ kia.

Quan Viễn Phong nhìn ngứa tay cũng muốn ra tay làm phụ, động tác hai người lưu loát, rất nhanh cắt con chim ưng ra thành mấy cục, quả nhiên tại vị trí trái tim của ưng tìm được một viên tinh hạch trong suốt màu bạc óng ánh.

Viên tinh hạch này là tinh hạch lớn nhất mà bọn họ từng thấy kể từ khi gϊếŧ xác sống cho đến nay, lớn chừng quả trứng gà, bên trong mơ hồ lấp lóe ánh sáng như tơ bạc.

Quan Viễn Phong cầm trong tay nhìn kỹ, nghĩ đến các loại kỹ năng mạnh mẽ của ưng khổng lồ ngày hôm qua, trong lòng hiện lên một ý niệm... Nếu như Sao Chổi có thể cấy ghép dị năng thành công, mình cũng có thể sao?

Nước sôi, Chu Vân xách nước ấm đi ngâm, vừa thuần thục vặt lông rồi bỏ vào trong thùng, sau đó xách xuống lầu, chọn mấy miếng thịt ngon nhất ra cắt miếng ướp, còn lại đều dùng muối thô, tiêu ướp để vào tủ lạnh.

Đây chính là thịt biến dị cấp 3, ngay cả tủy xương trong xương cốt cũng có lợi rất lớn. Chờ sau khi xử lý toàn bộ, xương ưng này còn có thể dùng làm vũ khí. Xương động vật biến dị đều đặc biệt cứng rắn, dùng để mài giũa thành dao xương, dao găm bằng xương, đều rất thuận tiện, còn nhẹ nhàng không rỉ sét. Không chỉ xương ưng, ngay cả lông ưng, Chu Vân đều rửa sạch đặt ở trên sân thượng phơi khô, lông ưng biến dị vững chắc lại không thấm nước, cũng không dễ dàng đốt, dùng để làm áo bảo hộ cũng rất hữu dụng.

Anh cạo hết tủy xương trong xương ra, sau khi nấu xong thì rưới dầu, trộn lẫn cháo thịt hoài sơn buổi sáng rồi đưa cho Quan Viễn Phong: "Để nguội rồi mang vào cho Sao Chổi ăn, rất có lợi cho việc hồi phục vết thương."

Sau khi ướp thịt ưng, một nửa xào dầu hành, một nửa kho bia. Mùi dầu hành thơm khắp phòng.

Quan Viễn Phong đang cầm thìa đút cho Sao Chổi ỉu xìu ăn ở bên trong, ngửi thấy mùi dầu hành tây cũng không nhịn được suy nghĩ, Chu Vân rốt cuộc làm thế nào mà nấu ra được món ăn thơm như vậy.

Sao Chổi mở to mắt ốm yếu nằm sấp, chậm rãi liếʍ láp từng muỗng, vậy mà ăn hết bát cháo thịt tủy xương kia.

Còn có thể ăn cái gì là tốt rồi, Quan Viễn Phong sờ đầu nó, nhìn nó rất nhanh nhắm mắt lại ngủ, hắn liền đi ra ngoài, nhìn thấy trên mặt bàn quả nhiên đã có mấy món ăn nóng hổi.

Gan và thịt của chim ưng biến dị cắt thành miếng mỏng xào, bỏ vào một nắm ớt nhỏ đỏ tươi xanh biếc, mùi thơm mê người.

Một nồi lớn khác là thịt chim ưng kho tàu, tảng thịt chim ưng to tướng mang theo gân cốt hầm nhừ, hầm với khoai tây, cũng thơm đến kinh người.

Món chay là một dĩa lớn bí đỏ xào cải trắng, dùng thịt ưng nấu canh, rắc chút tôm khô, gạo, sò khô ở trên, cách làm đơn giản, canh đậm vị tươi.

Mặc dù Sao Chổi chưa thoát nguy hiểm, nhưng còn sống hơn nữa có thể ăn đồ ăn, trong lòng Quan Viễn Phong thoải mái hơn một chút, nhìn đồ ăn trên bàn phong phú như vậy, mỉm cười: "Sáng sớm đã ăn mạnh vậy sao?"

Chu Vân giải thích: "Hôm qua sử dụng dị năng có chút cạn kiệt sức lực, sức ăn mạnh." Thật ra là sáng sớm anh đã bị cơn đói cồn cào làm tỉnh, khi tỉnh dậy đã đi mò một túi bánh quy ăn lót dạ trước, nhưng vẫn điên cuồng muốn ăn thịt.

Anh biết đây là tiêu hao dị năng, thức ăn bình thường không dùng được, phải cần chút thức ăn biến dị ăn vào bổ sung dị năng mới được. Thế là đơn giản hầm một nồi cháo thịt hoài sơn cho Quan Viễn Phong vừa hạ sốt, sau đó đi lên xử lý con chim.

Ngay cả khoai tây bí đỏ, cũng cố ý chọn lựa biến dị để cắt khối hầm, bảo tồn tối đa dị năng, đừng nhìn cách làm đơn giản, kỳ thật hương vị vô cùng ngon.

Quan Viễn Phong gật đầu, nhìn Chu Vân vừa ngồi xuống đã cầm đũa gắp ngay một miếng thịt ưng lớn, quả nhiên là dáng vẻ không kịp chờ đợi, hắn cũng cầm đũa bắt đầu ăn bữa sáng.

Thịt ưng quả thật có chút dai, nhưng hầm nhừ mùi vị lại rất ngon, khoai tây mềm mềm, bí đỏ ngọt.

Quan Viễn Phong cũng ăn hai bát, nhưng nhìn Chu Vân vẫn cúi đầu ăn, tuy rằng tướng ăn vẫn rất nhã nhặn, nhưng tốc độ đũa rất nhanh, tốc độ nhai hiển nhiên cũng được tăng cao.

Một tô thịt chim ưng kho tàu lớn, hắn trơ mắt nhìn Chu Vân ăn từng miếng từng miếng hết một tô, sau đó còn chưa thỏa mãn đã đổ nước canh vào trong bát, ăn hết cả nồi cơm.

Chu Vân hung hăng ăn một lần, lúc này mới cảm giác được cơn đói kia bình ổn lại, nhưng cơ thể vẫn có một loại cảm giác mệt mỏi cùng sức mạnh bị rút khô, dị năng vận chuyển đều có chút cứng ngắc, anh ngước mắt nhìn thấy Quan Viễn Phong ánh mắt phức tạp, có chút lúng túng: "Ừm... thì hơi đói... Sức ăn tăng mạnh."

Quan Viễn Phong như có điều suy nghĩ: "Trước đó tôi cảm thấy chúng ta có thể dựa vào trồng rau và nuôi trồng tự cung tự cấp, bây giờ nhìn sức ăn của cậu, nếu Sao Chổi cũng có thể kích phát dị năng, chỉ sợ có thể chúng ta thật sự là miệng ăn núi lở."

Chu Vân: "..."