Kỷ Tái vốn chỉ là một nữ sinh viên bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Bỗng một ngày nọ tỉnh dậy, cô phát hiện bầu trời bên ngoài đã sập xuống. Chẳng hiểu sao trời đất tối sầm, tin nhắn điệ …
Kỷ Tái vốn chỉ là một nữ sinh viên bình thường đến mức không thể bình thường hơn.
Bỗng một ngày nọ tỉnh dậy, cô phát hiện bầu trời bên ngoài đã sập xuống.
Chẳng hiểu sao trời đất tối sầm, tin nhắn điện thoại đâu đâu cũng là thông báo về ngày tận thế.
Kỷ Tái nhìn tin nhắn, câm nín: [...]
Nằm yên! Cô nhất định phải nằm yên!
Thật trùng hợp, đám bạn học bị buộc phải ở lại trường cũng có chung suy nghĩ. Để bảo toàn mạng sống, các bạn học nhanh chóng thành lập "Liên minh sinh tồn lười biếng học đường", gọi tắt là Ninh Minh.
Dưới sự lãnh đạo vĩ đại của Ninh Minh:
Ký túc xá ngập tràn đồ ăn.
Ký túc xá an toàn tuyệt đối.
Ký túc xá sống sung sướиɠ như tiên.
Ký túc xá bắt đầu cuộc sống trồng hoa nuôi cá nhàn nhã.
Ngay lúc bọn họ đang tận hưởng những tháng ngày tươi đẹp, một vị đại lão bá khí tìm tới cửa.
Ninh Minh: [Toang rồi toang rồi, bọn họ xong đời rồi, không nên quá kiêu ngạo, giờ thì hay rồi, bị người ta đánh tới tận cửa.]
Vị đại lão đánh tới cửa quỳ rạp xuống đất một cách hèn mọn.
Vị đại lão: "Đại lão ơi cứu bọn em với, bọn em sắp chết đói rồi!"
Tất cả mọi người: "..."
Từ từ quay sang nhìn vị minh chủ "tai tiếng lẫy lừng".
Kỷ Tái cầm chiếc điện thoại có tín hiệu đặc biệt, lừa tình qua mạng quá đà: [Run lẩy bẩy.jpg.]
Đúng lúc này, hiệu trưởng dẫn đội cứu hộ xông vào: "Các em đừng sợ, thầy đến cứu các em đây..."
Toàn trường im phăng phắc.
Hai bên nhìn nhau trân trối.
Hiệu trưởng: [Trời sập thật rồi!]