1. Năm tận thế thứ hai mươi, thế giới chỉ còn là một vùng đất hoang tàn. Nguyễn Nha là người canh giữ cuối cùng của vùng đất hoang tàn này. Còn Hạ Khuyết là kẻ phản bội bị căn cứ trục xuất. Sau đó, Hạ …
1. Năm tận thế thứ hai mươi, thế giới chỉ còn là một vùng đất hoang tàn.
Nguyễn Nha là người canh giữ cuối cùng của vùng đất hoang tàn này. Còn Hạ Khuyết là kẻ phản bội bị căn cứ trục xuất.
Sau đó, Hạ Khuyết được Nguyễn Nha nhặt về.
Cô gái cô độc đã dang tay đón nhận Hạ Khuyết bị xua đuổi, đưa cho anh một đóa hồng đỏ tươi còn đọng sương mai ướŧ áŧ. Đầu ngón tay phảng phất hương hoa hồng của cô như mang theo ánh sáng thần thánh của hy vọng.
Cô nắm lấy bàn tay thô ráp và đẫm máu của anh, rồi nhẹ nhàng vuốt ve mảnh đất hoang tàn đã cháy đen và nói với anh rằng: "Vùng đất này đầy rẫy vết thương, nhưng em yêu cô ấy, và em sẽ dâng hiến cả đời mình để yêu thương cô ấy."
Mảnh đất cháy đen ấy chằng chịt những vết thương. Bốn bề hoang vu, cỏ cây không mọc nổi. Nhưng nơi cô đi qua, vạn vật lại sinh sôi và tràn trề sức sống.
Nguyễn Nha chữa lành mặt đất, cũng chữa lành cả Hạ Khuyết. Hạ Khuyết run rẩy vươn đôi tay ra, dùng tình yêu và lòng trung thành suốt đời mình để đón nhận hoa tươi và tình yêu của cô.
2. Hạ Khuyết sinh ra đã là quái vật trong bóng tối, không được con người chấp nhận. Mọi người đều sợ anh, ghét anh và căm hận anh. Không ai yêu thương anh.
Cuối cùng anh thất bại thảm hại và bị trục xuất khỏi căn cứ. Anh nghĩ đó chính là điểm kết thúc của đời mình. Cho đến khi một thiếu nữ lang thang trên vùng đất hoang nhặt anh về nhà. Kẻ toàn thân đầy vết thương như anh được cô tận tình chăm sóc.
Rõ ràng cô chỉ là một cô gái lang thang cô độc không nơi nương tựa, nhưng cô vẫn không hề do dự mà bước vào thế giới đầy bóng tối của anh: "Mọi người sợ anh, ghét anh và căm hận anh, nhưng Nguyễn Nha yêu anh."
Khoảnh khắc ấy, Hạ Khuyết nhận ra, đây mới là khởi đầu thật sự của cuộc đời anh.
Anh không nỡ để Nguyễn Nha bước vào bóng tối. Cô là nữ thần đến từ ánh sáng, không thể để bóng tối vấy bẩn cô. Vì thế anh vứt bỏ quá khứ và bất chấp tất cả để chạy về phía thế giới của cô.
Thế giới của Nguyễn Nha là những thân cây cổ thụ, những đóa hoa tươi và Hạ Khuyết.
Nguyễn Nha từng nhặt nhầm một con sói dữ bị thương về nhà.
Thỉnh thoảng cô còn vuốt lông con sói.
Rồi con sói biến thành một chú chó lớn biết vẫy đuôi.
Nhìn mảnh đất từng cháy đen ấy đi, nay nó đã nở rộ muôn hoa rực rỡ. Vô số thây ma lang thang trở nên ôn hòa và lý trí. Sắc xanh tươi đẹp phủ khắp nhân gian. Đó chính là bóng râm của sự sống.
Cảm ơn cô, vì đã không từ bỏ mảnh đất này.
CP: Tiên nữ trồng hoa × Kẻ ác hoàn lương.
Giới thiệu một câu: Tiện tay nhặt luôn một người đàn ông về cùng trồng cây QwQ.
Chủ đề: Tái thiết quê hương.