Chương 59: Đi tìm thức ăn
Tần Diệc dựa vào cửa, lông mày nhíu lại.
Vốn tưởng rằng tìm được một nơi an toàn để sống tạm thời, nhưng không ngờ đó là hang sói.
Có vẻ như nơi này không thể ở lại lâu.
Cô suy nghĩ một lúc, sau đó mở cửa và muốn ra ngoài.
Khoảnh khắc tiếp theo, cô giật mình hoảng sợ ―― ở trước cửa, Trương Lệ vẫn duy trì tư thế nghiêng tai lắng nghe.
Không ngờ Tần Diệc đột nhiên mở cửa, Trương Lệ sững sờ một lúc, sau đó mới đứng thẳng như bình thường, lúng túng chỉnh chỉnh góc áo, cười nói: “Tôi, tôi muốn thảo luận với cô xem ngày mai tìm thức ăn ở đâu, nhưng sợ cô đã ngủ rồi, cho nên mới nghe thử xem có tiếng động không.”
Đương nhiên là Tần Diệc không ngu ngốc đến mức tin tưởng lời nói của Trương Lệ, nhưng cô chỉ mỉm cười, nói: “Tôi cũng định đi ngủ, nhưng không ngủ được liền muốn ra ngoài dạo một chút.”
Trương Lệ vội vàng nghiêng người tránh đường, cười nói: “Đi thôi đi thôi, trở về sớm nhé.”
Tần Diệc gật đầu, bước đi ra ngoài.
Sau khi đi được một quãng, cô liếc nhìn lại, thấy Trương Lệ vẫn đang đứng trước cửa phòng của mình, nhìn vào cánh cửa rộng mở.
Đang nhìn gì? Kiểm tra xem cô có dọn đồ bỏ đi hay không?
Tần Diệc buồn cười mà đi về hướng kho hàng bên kia, Quan Lực đang ngồi ở phía trước ngủ gà ngủ gật.
Nàng gõ gõ cái bàn, Quan Lực đột nhiên bừng tỉnh, nhìn thấy cô tới, lau nước bọt chảy ra bên khóe miệng, cười hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Tần Diệc hỏi: “Nếu tôi tự đi tìm thức ăn để giao nộp thì tôi có nhận được phần thưởng cao hơn là tìm thức ăn với người khác không?”
Quan Lực gật đầu và nói: “Nhưng đi ra ngoài một mình rất nguy hiểm, ngay cả khi cô có dị năng cũng không thể một mình đánh thắng nhiều người đúng không? Nếu lỡ như gặp phải người thường nhưng kết thành một đội ……”
“Không sao, tôi sẽ cẩn thận.” Tần Diệc ngắt lời.
Quan lực nhún vai, nói: “Được rồi, nhưng cô phải đến chỗ Lâʍ đa͙σ xin phép, nếu anh ấy đồng ý thì sau này mới có thể hành động một mình.”
Tần Diệc khẽ nhíu mày, thật là phiền phức.
Nếu không vì muốn tích đủ nước, cô muốn rời khỏi đây ngay lập tức.
Cô hỏi: “Anh biết Lâʍ đa͙σ ở đâu không?”
Quan Lực chỉ chỉ về phía trước, nói: “Nhân viên liên lạc ở trên có bộ đàm, hắn có thể giúp cô liên lạc.”
Tần Diệc liền lên mặt đất, nhờ người liên lạc bên ngoài hỗ trợ liên hệ với Lâʍ đa͙σ.
Cũng may đó không phải là vấn đề lớn, Lâʍ đa͙σ trực tiếp đồng ý qua bộ đàm, cũng dặn dò Tần Diệc cẩn thận một chút.
Tần Diệc lập tức rời khỏi nơi trú ẩn, tìm một hướng ngẫu nhiên và lái xe đến đó.
Cô sẽ cố gắng tìm thức ăn, nếu thật sự tìm không thấy cũng không sao, trong vòng chứa đồ còn không ít thức ăn. Ở trong thế giới cực kỳ khan hiếm nước, dùng thức ăn để đổi nước là một chuyện vô cùng đáng giá.
Cô tùy ý đi vào một cái khu nhà phố, thức ăn không tìm được nhưng thi thể lại có rất nhiều.
Mà bây giờ đối với cô, xác chết không còn có thể khiến cô cảm thấy sợ hãi hay ghê tởm nữa.