Chương 58: Thuốc tạo ra dị năng
Dù thế nào đi nữa, có thể gặp được người bạn đồng hành đã cùng nhau trải qua nguy hiểm Tần Diệc vẫn rất vui.
Văn Trọng nói: “Trọng Minh không cùng tham gia trò chơi lần này, còn Đoan Hoa không biết cuối cùng có tính là hoàn thành nhiệm vụ hay không.”
Tần Diệc gật đầu, nói: “Hồ Lai cũng không ở đây, lần này đại khái chỉ có hai người chúng ta là đến từ cùng một nhiệm vụ tân binh.”
“Đối với những người ở đây, đừng quá tin tưởng họ.” Ngón tay của Văn Trọng gõ vào bàn một lúc, “Chỉ cần hoàn thành một số nhiệm vụ và tích lũy một ít nước, chờ khi khu an toàn khu xuất hiện phải khởi hành càng sớm càng tốt.”
“Tôi biết.” Tần Diệc cảm thấy Văn Trọng của bây giờ dường như nói nhiều hơn lúc trước một chút.
Anh đứng lên, từ từ nói: “Tôi đi trước đây, phòng của tôi là căn thứ năm đến ngược từ bên trái.”
Hai người không ai hỏi kỹ năng của đối phương là gì.
Tần Diệc đứng lên đưa anh tới cửa, đột nhiên anh dừng bước, quay đầu lại nói: “Đúng rồi, ở chỗ này, tên tôi là Giả Lượng. Tuy nhiên, tốt hơn hết cứ giả vờ không biết nhau, bọn họ không thích người có dị năng giả quá thân thiết với nhau, Trương Lệ chính là người giám sát của họ.”
“Bọn họ” đương nhiên là chỉ nhóm người Lâʍ đa͙σ.
Nhìn anh đi về phía phòng riêng của mình rồi, Tần Diệc mới đóng cửa.
Buổi chiều, Lâʍ đa͙σ liền giao nhiệm vụ cho cô. Để cô và Trương Lệ cùng nhóm đi về hướng đông tìm thức ăn.
Mãi cho đến khi trời tối, hai người các cô mới trở lại, chỉ mang về hai lon khoai tây chiên.
Người phụ trách quản lý vật tư tên là Quan Lực, hắn lấy đồ đăng ký xong, thở dài nói: “Bây giờ đồ ăn càng ngày càng khó tìm, không biết họ trồng lúa mì thế nào rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy, có lẽ ngay cả người có dị năng cũng sẽ chết đói.”
Trương Lệ giải thích với Tần Diệc, nói nhóm Lâʍ đa͙σ và Nghiêm Cửu bàn bạc tìm một miếng đất, đang gieo trồng lúa mì. Mặc dù sẽ sử dụng rất nhiều nước để tưới tiêu, nhưng tốt hơn là không có thức ăn để ăn trong tương lai.
Không lâu sau khi Tần Diệc trở về phòng, Trương Lệ liền mang cho cô một chai nước nhỏ và một miếng bánh mì.
“Theo kết quả nhiệm vụ của chúng ta ngày hôm nay có thể nhận được nhiều nước như vậy là bởi vì cô mới tới.” Trương Lệ bất đắc dĩ nói: “Ngày mai chúng ta hãy đi xa hơn để tìm thức ăn.”
Cô ấy rời đi, Tần Diệc ăn bánh mì, chỉ uống một ngụm nước, còn dư lại đều bỏ vào trong không gian trữ.
Bên ngoài truyền đến tiếng nói chuyện, Tần Diệc tò mò đến gần cửa, nghe rõ những gì họ nói.
“Bao Huy đã mất tích năm sáu ngày rồi? Tất cả đồ đạc của anh ấy đều ở đây, chắc chắn anh ấy không tự mình bỏ đi, không biết anh ấy gặp chuyện gì.”
“Suỵt, nói nhỏ thôi, tôi nghe nói ngày anh ta mất tích, nơi cuối cùng xuất hiện là ở chỗ Nghiêm Cửu đó.”
“A? Anh ta vào trong phòng đó?”
“Đúng vậy, không phải ngày hôm đó tất cả chúng ta đều ra ngoài làm nhiệm vụ sao, nhưng mà ngày hôm đó Trịnh Hợp cảm thấy không khỏe, nên không đi, anh ấy tận mắt nhìn thấy Bao Huy bị Nghiêm Cửu dẫn vào. Lúc sau anh ấy cảm thấy chóng mặt quá nên trở về phòng ngủ.”
“Ý của anh là……”
“Anh thử nghĩ xem, nhóm Lâʍ đa͙σ đều không có dị năng đúng không? Còn cấp trên của họ, những quan chức cấp cao đó, thậm chí cả nguyên thủ quốc gia, chẳng lẽ họ không muốn có dị năng hay sao?”
“Ôi, vậy thứ thuốc tạo ra dị năng kia ――”
“Hừ, tôi nghi ngờ họ xây dựng nơi trú ẩn để đón nhận người có dị năng, mục đích chính là……”
“Mấy người đang nói gì đó?” Đột nhiên, giọng của Trương Lệ vang lên.
“Không có gì, chúng tôi đang thương lượng xem ngày mai đi đâu tìm thức ăn. Ay da, bây giờ thức ăn càng ngày càng khó tìm, những dị năng trên người chúng tôi đều không có đất dùng.”
Trương Lệ cười hai tiếng, nói: “Vất vả cho các anh quá, mau trở về nghỉ ngơi đi.”
Sau đó là tiếng bước chân và tiếng đóng cửa.
Âm thanh rất gần, hình như là căn phòng đối diện Tần Diệc.