Chương 9

Dù có quay lưng lại với đầu sỏ gây tội thì Lâm Mạch Lộ vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt giễu cợt của người đàn ông, huống chi anh còn cười ra tiếng!

Cười cười cười, boss, anh còn có lương tâm không vậy? Tiên nữ thê thảm đến mức này đều là vì cứu anh đó, giờ thì anh không cần thi hóa nữa, còn quay lại cười nhạo tiên nữ không thể bay lên trời!

Nghĩ đến lời của tinh linh Bang Bang, Lâm Mạch Lộ chỉ muốn nghiến răng ken két.

Nó bảo vì cô không nắm rõ quy tắc mà can thiệp cứu boss nguyên bản của thế giới này khiến tuyến thời gian thay đổi, hiện tại cô đã trở thành một trong những nhân vật chủ chốt nơi đây, nếu bây giờ cô bị gϊếŧ thì thân thể cô ở thế giới nguyên bản sẽ trở thành người thực vật.

Muốn quay về thì chỉ có hai cách.

Một là thọ tận mà chết, nhưng vì hiếm ai sống đến trăm hai mươi tuổi nên cô có chết rồi cũng phải hồn bay vất vưởng thêm mười mấy, hai mươi năm nữa.

Dù làm quỷ cũng phải "ngồi tù" cho hết thời gian!

"Cách thứ hai là gì?" Lâm Mạch Lộ thúc giục.

[Hoàn toàn thay đổi hướng đi của thế giới, tạo ra một cốt truyện chất lượng cao.]

"Cái gì gọi là cốt truyện chất lượng cao?" Lâm Mạch Lộ hỏi.

Tinh linh Bang Bang: [Chính là cốt truyện có điểm đánh giá cao hơn cả việc nữ chính trọng sinh.]

Tôi thấy là mấy người đang cố làm khó tôi đó…

"Kết truyện là nam nữ chính thống nhất mạt thế rồi, tôi phải làm sao vượt qua bọn họ? Một cái tát gϊếŧ luôn nam chính à?" Lâm Mạch Lộ nổi đóa.

Tinh linh Bang Bang: [Thống nhất chưa chắc đã là cái kết tốt đâu nha. Cô nghĩ xem, với những người sống trong mạt thế, điều bọn họ mong mỏi nhất là gì?]

Là gì?

Đương nhiên là chấm dứt mạt thế, khôi phục trật tự, trở lại thời đại nắng vàng rực rỡ, nơi con người có thể sinh hoạt ở bên ngoài, tự do đi bất cứ đâu.

Cái gì mà thống nhất mạt thế? Chẳng qua là sự thoái hóa của hình thái xã hội mà thôi.

Loài người đã đấu tranh hàng ngàn năm để theo đuổi tự do và bình đẳng, dù chưa hoàn mỹ thì cũng còn hơn là một sớm quay về điểm xuất phát, đúng không?

Đó cũng là lý do vì sao cô không thích nam chính. Rõ ràng anh ta có cơ hội giải quyết tận gốc nạn tang thi, vậy mà vì tư lợi cá nhân lại buông tay, cuối cùng chọn con đường làm kẻ thống trị.

Kẻ thống trị thì thống trị dị năng giả, dị năng giả đi tiêu diệt tang thi, còn dân thường thì vẫn phải sống khổ nhọc dưới đáy xã hội.

Đàn ông bán linh hồn và sức lao động, phụ nữ bán nhân phẩm và thể xác. Văn minh lùi bước, xã hội hỗn loạn, chẳng có lấy một chút bình yên thực sự.

Dĩ nhiên, những điều này chẳng liên quan gì đến nữ chính, vì cô ta sống trong tòa tháp ngà, tận hưởng một cuộc đời được nâng niu sủng ái riêng biệt.

[Thiếu nữ, cô rất có lý tưởng đấy!]

Không biết có phải ảo giác không, Lâm Mạch Lộ cảm thấy Tinh linh Bang Bang có vẻ hớn hở hẳn lên.