Chương 8

Tinh linh Bang Bang: [Ờm, vốn dĩ là có cơ chế này, nhưng vì cô đã tham gia vào tuyến cốt truyện chính, cho nên hệ thống bản mệnh của cô cũng đã liên kết với thế giới này rồi, chúng tôi không còn cách nào để kết thúc chương trình nữa.]

Lâm Mạch Lộ nổi giận đùng đùng: "Tôi đã tham gia cái gì? Vào lúc nào? Tôi có thể làm ảnh hưởng tới ai chứ?"

Cô vừa xuyên đến là trốn thẳng vào tầng hầm, đến một bóng người còn chưa thấy được!

Tinh linh Bang Bang: [Cô đã cứu boss của quyển sách này, vua tang thi. Theo kịch bản gốc thì anh ta sẽ thi hóa tại đây, tiến hóa thành vua tang thi siêu cấp, kẻ địch mạnh nhất của loài người.]

[Nhưng vì sự can thiệp của cô nên anh ta không bị lây nhiễm virus, cũng sẽ không trở thành boss nữa.]

"Nhưng nếu tôi không cứu thì tôi sẽ bị cắn chết đó!"

Nghe hệ thống nói kìa, có chút hợp lý nào không hả?

[Nếu cô bị cắn thì sẽ lập tức quay về thế giới nguyên bản. Du lịch một ngày trải nghiệm mạt thế vốn dĩ là để du khách trải nghiệm quá trình bị thi hóa, cảm nhận rõ ràng cảm giác máu dần lạnh đi, thân thể biến dị, nếm được sự tuyệt vọng và ghê tởm. Đến khi hoàn toàn thi hóa thì thời gian vừa khớp hai mươi bốn tiếng.]

Đó là lý do tại sao bọn họ gọi đây là "chuyến du lịch một ngày trải nghiệm mạt thế".

Nói cách khác, nếu cô không cứu người thì giờ này đã được về nhà rồi.

Sét đánh ngang tai!

Lâm Mạch Lộ nghiến răng ken két: "Tại sao chuyện quan trọng như vậy cậu lại không chịu nói sớm hơn hả?"

Tinh linh Bang Bang: [… Tôi tưởng tác giả đã nói rồi.]

Tác giả: "Không có nha, chưa có nói, cảm ơn. Đấy không phải việc của hướng dẫn viên các người sao?"

Lâm Mạch Lộ: "…"

Các người làm việc thế này, cấp trên của các người biết không?

Lúc này Chu Vân Sung đã ngồi dựa vào tường. Anh nhìn Lâm Mạch Lộ lúc đầu còn hớn hở tạo dáng bay lên trời, sau đó tạm dừng vài giây, đại khái là vì cất cánh không thành công nên cô đành thả tay xuống với vẻ nghi ngờ, miệng lẩm bẩm gì đó.

Chốc lát sau, cô lại trở nên kích động, vẻ mặt giận dữ như đang tranh cãi với ai. Tiếp đó sắc mặt cô ngày càng đen, cuối cùng hai vai cũng rũ xuống, như thể vừa hứng một cú đánh linh hồn chí mạng.

Bất ngờ, cô quay đầu lại, trừng mắt nhìn anh một cái. Ánh mắt đó chứa đầy sự tức giận, hối hận, tủi thân, bất lực, bối rối… nói chung là cảm xúc vô cùng phong phú, tính sát thương cực mạnh, khiến người đối diện phải chấn động.

Chu Vân Sung vừa định lên tiếng nhưng thiếu nữ dường như mất hết mọi cảm xúc trong tích tắc, ánh mắt trống rỗng, vai rũ xuống, lặng lẽ bước về phía góc phòng, ngồi ôm gối co ro, chỉ chừa lại bóng lưng lạnh lẽo cho cả thế giới.

Người đàn ông họ Chu nào đó xem xong toàn bộ quá trình: "Phụt!"

Anh vội vàng che miệng lại, không được cười, phải gọi điện cái đã.

A lô? Thiên cung hả? Ở đây có một tiên nữ vì không bay được lên trời mà trầm cảm rồi.

[Lời tác giả]

Anh Chu: Phiên bản đời thực của "vợ tôi muốn lên trời"!

Chị Lộ: …