"Này! Anh đừng có chết nha! Chết rồi là có lỗi với hai mươi sáu giây cuộc đời của tôi lắm đấy!"
Cứ sốt cao thế này chắc chắn không ổn, nhưng chỗ này lại chỉ là một kho hàng siêu thị, đồ ăn thức uống không thiếu, nhưng mà lại không có thuốc!
Lâm Mạch Lộ hoảng loạn xoay mòng mòng tại chỗ, trong lúc cấp bách chợt nảy ra sáng kiến.
Cô lục lọi tìm được một chai rượu trắng, do dự vài giây rồi nghiến răng bắt đầu cởi đồ người đàn ông.
Trên người anh bê bết mồ hôi và máu, cởi ra rất phiền phức. Nhưng dù là vậy, đến khi trên người anh chỉ còn lại mỗi một chiếc quần cộc, Lâm Mạch Lộ không khỏi hít sâu một hơi, thật sự nhìn không ra, dưới lớp quần áo kia lại là vóc dáng khá như vậy!
"Nè… anh gì đó ơi, tôi làm thế này là để cứu anh chứ không phải là có ý định bậy bạ gì với anh đâu nhé! Dù sao anh cũng là do tôi dùng hai mươi sáu giây mạng sống cứu về, tôi sờ vài cái chắc không tính là quá đáng ha?"
Lâm Mạch Lộ vừa lẩm bẩm vừa đổ rượu trắng lên tay, bắt đầu xoa ở những chỗ có nhiều mạch máu như nách, cổ, bắp đùi, sau đầu gối…
"Hừ…"
Người đàn ông lại khẽ rên một tiếng, dường như đang chìm trong một cơn ác mộng, hơi thở nặng nề vang vọng trong mũi và miệng.
Dù đang hôn mê thì cơ thể anh vẫn căng cứng, thoạt nhìn thì khá gầy nhưng cơ bắp lại ẩn chứa một loại lực lượng bùng nổ mà mắt thường cũng thấy được.
Căn phòng nhiệt độ cao, một người đàn ông tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, thêm cả hormone và rượu… Lâm Mạch Lộ thật sự rất muốn ngất xỉu.
Cô vừa xoa rượu vừa cảm thấy mặt mình bắt đầu nóng bừng lên.
Khi xử lý xong xuôi tất cả thì cũng đã trôi qua nửa tiếng.
Không biết có phải ảo giác hay không, Lâm Mạch Lộ cảm thấy nhiệt độ cơ thể của người đàn ông dường như đã ổn định trở lại. Cô không nghĩ là phương pháp dân gian của mình có tác dụng, có khi là thuốc bắt đầu phát huy hiệu lực?
Chu Vân Sung cảm thấy mình đang bị lăn lộn trong luyện ngục băng lửa. Ban đầu là lạnh đến thấu xương, như thể bị đóng băng trong lớp băng dày, nhưng khi anh tưởng mình sắp chết đến nơi thì cơ thể lại có một luồng ấm áp trào vào, cưỡng ép kéo anh từ địa ngục băng giá trở về.
Nhưng chưa kịp yên ổn thì xung quanh bắt đầu bốc cháy dữ dội, thiêu đốt toàn thân anh. May là cứ một lúc lại có dòng suối ngọt từ trên trời rơi xuống, mấy lần giải thoát anh khỏi cơn thiêu đốt.
Bị giày vò qua lại như thế, Chu Vân Sung không biết mình còn sống hay đã chết nữa.
Cổ họng anh bỏng rát nhưng dòng suối ngọt lại không xuất hiện, điều này khiến anh cực kỳ khó chịu.
Bỗng nhiên, một đôi tay mềm mại nhẹ nhàng đỡ lấy sau đầu anh, lòng bàn tay ấm áp như thể đánh thức từng dây thần kinh trong não. Mũi anh ngập tràn hương hoa nhài dịu nhẹ và hơi thở ôn hoà độc nhất vô nhị của thiếu nữ.
Anh cố gắng nhúc nhích mí mắt, mơ hồ thấy một cô gái đưa nước đến bên môi mình, dùng giọng nói mềm mại ngọt ngào cất lời: "Đại Lang à, tới giờ uống thuốc rồi~." (*)
Chu Vân Sung: "…"
Vẫn là để anh chết luôn cho rồi.
[Lời tác giả]
Anh Chu: Cầu chết, chết nhanh, chết ngay cho tôi.
Chị Lộ: …
(*) Câu nói của Phan Kim Liên khi cho chồng mình uống thuốc độc.