Chương 40: Lời đề nghị của boss

Trong khi đó, ở chiếc xe thứ hai, Chu Vân Sung và Lâm Mạch Lộ hoàn toàn không hay biết Viên Béo và Lão Cao đã bàn tới chuyện sau này con trai lão đại nhận ai làm sư phụ, anh vẫn đang suy nghĩ làm sao nói rõ với Lâm Mạch Lộ về tình hình hiện tại trong căn cứ.

Còn Lâm Mạch Lộ thì đang cố gắng nhớ lại cốt truyện trong sách. Cô thực sự có chút ấn tượng với cái tên Chu Vân Sung, nhưng chỉ ở mức độ "hình như có người tên vậy trong truyện", còn anh làm gì, xuất hiện bao nhiêu, đi đâu về đâu thì hoàn toàn không có đầu mối.

Những gì Viên Bàng và Cao Đức nói lúc nãy có vẻ đều là thật, bởi vì thanh tiến độ nhiệm vụ của cô đã có tăng lên. Dựa vào đó, cô cũng đoán được hoàn cảnh gia đình của Chu Vân Sung đại khái là có phần phức tạp.

Nhưng mà anh cố ý bảo mọi người rời đi để ở riêng với cô, chắc hẳn là muốn nói gì đó.

Lâm Mạch Lộ nghĩ, hiện tại bản thân vẫn chỉ là một con gà yếu đuối, chẳng giúp được gì, vậy ít nhất cũng đừng gây phiền phức cho anh. Thỉnh thoảng nghe anh trút bầu tâm sự, kể lể vài lời, coi như là một cách để đền đáp.

Vì vậy cô liền ngồi nghiêm chỉnh, bày ra dáng vẻ ngoan ngoãn như đang nghe giảng: "Anh có chuyện gì muốn nói à? Anh nói đi."

Chu Vân Sung khựng lại. Anh vốn tưởng Lâm Mạch Lộ sẽ hỏi anh vì sao cố tình khiến người khác hiểu lầm, không ngờ cô gái lại tỏ vẻ thấu hiểu, rộng lượng như vậy, khiến anh có chút cảm giác tội lỗi như đang lợi dụng lòng tốt của người ta.

"Cô yên tâm, những gì tôi đã hứa chắc chắn sẽ làm được. Trước mắt cô cứ đi theo tôi, nhưng có một việc…" Chu Vân Sung nắm vô-lăng, liếc mắt nhìn Lâm Mạch Lộ, thấy cô vẫn chăm chú lắng nghe, không hề có chút khó chịu.

"Bây giờ bên ngoài rất loạn, trong căn cứ tuy có người của tôi trấn giữ, nhưng cũng có không ít kẻ lộn xộn. Khi tôi có mặt thì sẽ không ai dám bắt nạt cô, nhưng nếu tôi ra ngoài, sợ rằng sẽ có người sinh ra ý nghĩ xấu."

"Cho nên cách tốt nhất là cô và tôi định ra một mối quan hệ, như vậy nếu có ai muốn giở trò xấu thì cũng phải dè chừng."

Anh có thể là chỗ dựa cho cô, nhưng nếu giữa bọn họ không có chút quan hệ gì rõ ràng, người khác sẽ có hàng vạn cách để đặt điều, làm to chuyện.

Thấy Lâm Mạch Lộ sững sờ, Chu Vân Sung vội vàng nói: "Ý của tôi là, chúng ta chỉ diễn ở bên ngoài thôi, không phải thật. Nhưng nếu cô thật sự không muốn thì tôi sẽ nghĩ cách khác…"

"Quan hệ như thế nào?" Lâm Mạch Lộ đột nhiên hỏi: "Anh em? Người yêu? Hay là… vợ chồng?"

Trên quốc lộ, năm chiếc xe nối đuôi nhau chạy với tốc độ đều đều, mỗi xe giữ một khoảng cách bằng nhau. Dẫn đầu là xe của Viên Béo và Lão Cao, hai người bọn họ chen nhau ngồi ở ghế sau, vừa chật vừa ngột ngạt, đành phải thay phiên nhau áp mặt ra cửa sổ hít thở.

Lúc này đến lượt Viên Béo, anh ta tựa vào cửa sổ, thò nửa khuỷu tay ra ngoài hút thuốc, bất chợt cảm thấy một luồng khí nóng quét qua mặt như cơn gió lốc, một chiếc xe vυ"t qua, vượt lên trước, trở thành xe dẫn đầu.

"Anh Béo, đừng thò tay ra ngoài, nguy…" Hiểm đấy.

Nửa câu còn lại theo giọng nữ mảnh mai, mềm mại cuốn đi xa rồi tan biến.

Viên Bàng sững lại, đầu điếu thuốc rơi xuống làm bỏng tay.