Chương 4

Xử lý xong xuôi mọi việc, Lâm Mạch Lộ ước lượng thời gian thấy cũng gần đủ rồi, bèn ngồi ngoan ngoãn chờ được đưa về nhà.

Cô thề, sau khi về sẽ không bao giờ đọc truyện nữa! Dù có đọc thì cũng chỉ đọc những thể loại như "Cô vợ nhỏ của tổng tài tỷ phú" thôi!

Nói đi cũng phải nói lại, thể loại mạt thế vốn dĩ không phải gu của cô, chẳng qua vì không có gì để đọc nên cô mới tiện tay chọn đại một quyển trong chuyên mục của tác giả quen.

Cũng vì không thích thể loại này nên cô đọc rất hời hợt, kết quả là đến bây giờ cô vẫn chẳng biết mình xuyên vào thời gian nào, địa điểm nào, mà cả người đàn ông này là ai… tất cả đều mù mờ.

Đệ Nhất Sủng Ái Ở Mạt Thế đại khái kể về một nữ chính từng sống uất ức ở kiếp trước, sau khi trọng sinh thì mang theo không gian nghịch thiên, bật hack một đường lêи đỉиɦ cao nhân sinh.

Nhưng cốt truyện lại không quá giống như Lâm Mạch Lộ tưởng tượng ban đầu. Cái gọi là "đỉnh cao nhân sinh" của nữ chính, thật ra chỉ là được ở bên người đàn ông mà cô ta rất thích ở kiếp trước.

Người đàn ông ấy là thủ lĩnh của tổ chức mạnh nhất mạt thế Thuyền Cứu Nạn, nắm trong tay phần lớn tài nguyên toàn cầu. Anh ta vô cùng nghe lời nữ chính, yêu chiều vô hạn, để cô ta thật sự trở thành đệ nhất sủng ái, sống một cuộc đời sung sướиɠ giữa mạt thế.

Lâm Mạch Lộ không tài nào cảm nhận được điểm sảng khoái của truyện, đã là mạt thế rồi, cho dù lấy được đại lão lợi hại nhất thì sao chứ? Mua hàng online được không? Xem phim được không? Chơi game được không? Xem comment nhảm trên mạng được không?

Trong một thế giới chẳng có gì cả, chỉ có một người đàn ông ngày nào cũng muốn ngủ với mình, cùng lắm thì đẹp trai hơn chút, nhưng mà như vậy cũng chẳng thú vị hơn bao nhiêu!

Tóm lại cô thấy không đáng! Cô chỉ muốn sống an ổn trong thời bình, nghèo cũng được, miễn là bình yên.

"Hừ…"

Bên tai lại vang lên tiếng rêи ɾỉ của người đàn ông, lần này các triệu chứng thi hóa đã rút lui, giọng nói thật sự của anh lộ ra, trong trẻo và trầm thấp.

Lâm Mạch Lộ nhìn thấy môi của đối phương lại khô nẻ, vội vàng cho anh uống nước.

Nhưng không hiểu sao lần này anh lại không uống được, toàn bộ nước khoáng chảy ra khỏi khóe miệng rồi men theo cằm chảy xuống xương quai xanh.

"Anh bị làm sao thế?"

Lâm Mạch Lộ giơ tay sờ trán đối phương.

Má ơi! Có thể luộc trứng được rồi!