Chương 39

"Lúc lão đại ở ngoài đổ máu liều mạng, bọn họ có hỏi han lấy một câu không? Mẹ con bọn họ ở nhà cầm tiền của lão đại ăn ngon mặc đẹp, sống sung sướиɠ không biết chừng nào."

"Không nói đâu xa, chỉ riêng thằng em trai của anh ấy thôi, đúng là cái loại vô dụng! Lớn tướng rồi mà sống nhờ bóc lột tiền của mẹ và anh trai để mua nhà cưới vợ. Không giấu gì cậu, khi lão đại bảo sẽ đến đón bọn họ, tôi đau hết cả đầu, chỉ mong bọn họ chết quách ở ngoài kia cho rồi, đừng về kéo chân lão đại nữa."

Cao Đức cảm thấy dù sao hai người đó cũng là người thân của Chu Vân Sung, không nên nói khó nghe như vậy. Nhưng anh ta muốn lên tiếng phản bác lại một chút, vậy mà lại không biết nên mở miệng thế nào.

Thực ra là vì Viên Bàng nói không sai chút nào, người mẹ thiên vị và thằng em hỗn xược kia của Chu Vân Sung đúng là không ra gì, nhưng mà anh lại là người rất coi trọng gia đình.

Chu Vân Sung mất cha từ nhỏ, lúc đó trong nhà chỉ có mình anh là con trai lớn, vậy nên anh luôn ghi nhớ lời trăn trối của cha là phải chăm sóc mẹ và em trai thật tốt. Sau khi nhập ngũ thì anh ít khi về nhà, điều này khiến anh càng cảm thấy có lỗi, chỉ có thể cố gắng gửi tiền về, bản thân thì ăn mặc cần kiệm.

Kết quả là bà mẹ của anh, để có tiền mua nhà cho con trai út cưới vợ, đã đến tận đơn vị của anh làm loạn, nói anh bất hiếu.

Trước khi gia nhập Noah thì Chu Vân Sung hoạt động ở đơn vị đặc chủng trong nước, là người có danh tiếng và nhiều anh em tốt. Lúc đó mọi người đều tức giận, khuyên anh đi xét nghiệm ADN, vì nhìn kiểu gì cũng không giống chuyện mẹ ruột có thể làm ra được. Nhưng Chu Vân Sung chỉ cười khổ, không nói gì, một tuần sau lặng lẽ được chọn vào đội gìn giữ hòa bình Noah.

Sau khi anh rời đi, bà mẹ tai quái kia còn tìm tới hỏi thăm, nghe nói Chu Vân Sung đã đi, lại còn muốn đuổi theo gây chuyện.

Hành tung của đội đặc chủng vốn là tuyệt mật trong tuyệt mật, cho dù không phải tuyệt mật cũng chẳng ai muốn nói cho bà ta biết. Người trong quân đội sớm đã chán ghét bà ta, thấy con trai vào nơi tuyến đầu nguy hiểm nhất, thế mà người mẹ chỉ quan tâm đến việc có được tăng tiền hay không, ai nấy đều mở rộng tầm mắt, lại càng cảm thấy bất công thay cho Chu Vân Sung.

Cuối cùng lãnh đạo trong đội đích thân ra mặt, mắng bà ta một trận thì mới chịu xấu hổ bỏ đi.

Sau này Cao Đức dần dần hiểu được vì sao Chu Vân Sung lại không đi xét nghiệm ADN.

Vì nếu xét ra không phải con ruột thì thôi, nhưng nếu đúng là con ruột… thì càng đau lòng hơn.

Sau khi mạt thế bắt đầu, thiên hạ đại loạn, mạng người rẻ mạt. Bọn họ, những binh lính tản mác không có chốn nương thân, vì nhiều lý do mà tụ tập quanh Chu Vân Sung, coi anh là trụ cột tinh thần. Bọn họ tuyệt đối không muốn thấy cái gia đình đó lại đến kéo chân lão đại.

Nhất là Viên Bàng, anh ta từng cùng đơn vị với lão đại khi còn trong nước, tận mắt kiến thức gia đình cực phẩm kia, cho nên căm ghét đến tận xương tủy.

Tốt nhất là lão đại sớm ổn định cuộc sống, lập gia đình, có một mái ấm nhỏ của riêng mình, tốt hơn nữa là có một đứa con ruột thịt. Như vậy anh sẽ có người thân mới, hoàn toàn thoát khỏi bóng ma của người mẹ độc hại kia.