Chương 38

Cuối cùng vẫn là Chu Vân Sung không để Lâm Mạch Lộ xuống xe.

Màn giới thiệu đột kích bất ngờ của Viên Bàng khiến Lâm Mạch Lộ cứng hết cả người, lúc gặp tang thi cô còn chưa từng thất thố đến vậy đâu.

Thấy ánh mắt Lâm Mạch Lộ nhìn mình ngày càng kỳ quặc, Chu Vân Sung bèn bảo Viên Béo và Lão Cao đi chen sang xe khác, còn anh thì đưa Lâm Mạch Lộ ngồi riêng một xe cho tiện trò chuyện.

Nhưng mà anh làm vậy lại càng khiến đám người kia xác định quan hệ "bất bình thường" của hai người.

"Có vợ là quên anh em ngay." Viên Bàng hừ một tiếng.

"Cút, tên béo chết tiệt, đừng có ép tôi." Lão Cao trừng mắt Viên Béo, người nóng hôi hổi, lại còn đẫm mồ hôi, thối muốn chết.

Tất cả là tại tên béo chết tiệt này lo chuyện bao đồng, khiến con gái người ta xấu hổ không chịu xuống xe, còn bọn họ thì chẳng được đi xe ngon.

"Chậc, cậu vẫn chưa nhận ra à?" Viên Bàng đảo mắt, tâm tư linh hoạt vô cùng: "Lão đại còn chưa cưa đổ người ta đâu. Bao năm rồi, lần đầu thấy cây sắt Chu Vân Sung ra hoa, chúng ta không âm thầm giúp một tay chẳng phải phí công làm anh em à?"

Lão Cao sững sờ: "Không thể nào?"

Ở chung ba ngày trong cái tầng hầm tối om đó, lúc đi ra còn đầy mùi rượu, áo quần lộn xộn, vậy mà vẫn chưa được chứng thực là không thuần khiết à?

"Chậc! Đầu óc cậu đúng là đơn giản, hai người kia căn bản là chưa đâm thủng lớp cửa sổ giấy đâu."

"Theo tôi thấy thì cô nàng đó chết mê chết mệt lão đại nhà mình rồi, không thấy cô ấy còn nói sẽ thay lão đại đòi lại công bằng à? Rõ ràng là xem lão đại như người thân của mình. Chị tôi từng nói, phụ nữ khi thích ai đó thì sẽ như gà mẹ che chở con vậy, bảo vệ mù quáng."

Mặc dù lý do khác nhau nhưng trạng thái hiện tại của Lâm Mạch Lộ đúng là thế thật.

Lão Cao gật đầu, điểm này thì anh ta đồng ý: "Nhưng tôi thấy lão đại nhà mình còn có điều gì đó lăn tăn."

"Thì đó! Đây chính là di chứng nhiều năm của anh Chu khi sống trong quân ngũ, tới lúc nên chớp cơ hội lại không biết nắm lấy. Dù anh ấy có giỏi tác chiến, giỏi chém tang thi đến mấy, nếu để phụ nữ chủ động thì đâu phải đàn ông tốt, đúng không? Thế nên chúng ta giúp gì được thì cứ giúp. Hơn nữa…" Viên Bàng châm điếu thuốc, kẹp trong tay: "Cậu có để ý không, trước đây lão đại lúc nào cũng nhắc chuyện về nhà, vậy mà từ nãy đến giờ không hé môi lấy nửa câu."

Lão Cao nghe vậy lập tức vỗ đùi một cái, nói: "Tôi đang muốn nói tới vụ đó đây, thì ra cậu cũng để ý à? Tôi không dám hỏi thăm, cậu nghĩ xem, có phải… nhà anh ấy xảy ra chuyện rồi không?"

Lão Cao lè lưỡi nghiêng đầu sang một bên, làm ra vẻ tắt thở, lẽ nào người nhà lão đại đã thành tang thi cả rồi?

Viên Béo hừ lạnh: "Chết hết thì lại hay."

Lão Cao đen mặt: "Nói cái gì vậy! Gan lớn dám nguyền rủa nhà lão đại à?"

"Cậu đừng nói bừa, mấy người đó mà gọi là người nhà à?" Vừa nhắc đến là Viên Béo nổi giận: "Vì sao lão đại lại tham gia quân ngũ, còn không phải là do bị bà mẹ thiên vị đó chèn ép à?"