Chương 37

Chu Vân Sung lườm Viên Bàng một cái, đối phương đang ồn ào lập tức im bặt.

"Không có, là tôi tự nguyện rút lui." Mặc dù chán ghét cấp cao đấu đá nhau cũng là một nguyên nhân, nhưng lý do chủ yếu vẫn là bản thân anh.

Anh không muốn tranh đấu nữa, muốn sống ổn định. Những ngày tháng sống trong ánh đao bóng kiếm, ăn bữa hôm lo bữa mai khiến anh phiền chán. Anh muốn có một mái ấm nhỏ, muốn tìm một động lực mới để tiếp tục bước đi.

Lâm Mạch Lộ nghiêng mặt, cố tìm chút sơ hở trên vẻ mặt của Chu Vân Sung, lại không thu hoạch được gì.

Đúng là một người khó hiểu, mạnh đến vậy mà không có chút dã tâm nào, nghiêm túc sống trong cái ô vuông nhỏ bé của mình, bình thản như một hòa thượng đã ngộ đạo.

Đổi lại là cô, nếu có thể làm tốt mọi thứ đến mức ấy, chắc chắn cô đã bành trướng đến mức phát nổ rồi, tốt nhất là để cả thế giới đều nhìn thấy nỗ lực của cô, không ai có thể bỏ qua cô, như thế mới đáng.

Trong lúc nói chuyện thì xe đã đến vùng ngoại ô, phía trước không xa có hai chiếc xe giống hệt nhau đang đỗ song song, mỗi người đều trang bị tương tự như nhóm Cao Đức, có vẻ như đây là đội ngũ tiếp ứng ở ngoại ô.

Những người bên này rõ ràng trẻ trung hơn nhóm hai xe trước, không khí trong đội ngũ cũng sôi nổi hơn hẳn.

Cao Đức tắt máy xe, bước xuống ra hiệu một cái, mọi người liền hớn hở ùa tới.

"Lão đại!"

"Anh Chu! Em biết ngay là anh không sao mà!"

"Lão đại, anh làm bọn em sợ muốn chết!"

Chu Vân Sung vừa xuất hiện lập tức trở thành tiêu điểm của cả đội, mọi ánh mắt đều dồn về phía anh.

Nhìn anh thân thiết chào hỏi từng người, Lâm Mạch Lộ vừa vui mừng thay anh lại vừa thấy có chút cô đơn. Dù gì thì anh cũng là người của thế giới này, có cha mẹ, bạn bè, anh em thuộc về nơi đây, không giống như cô, hoàn toàn chẳng có liên hệ gì với mạt thế này cả.

Nhưng Lâm Mạch Lộ cũng không buồn phiền lâu lắm, dù sao thì bây giờ Chu Vân Sung là đùi vàng của cô, anh tốt thì cô cũng tốt!

Nhân lúc không ai chú ý, cô tranh thủ mở hệ thống ra nghiên cứu thêm một chút.

Ở phía bên kia, Viên Béo đã xuống xe, hô lớn: "Tản ra, tản ra, đừng có vây quanh anh Chu như vậy chứ!" Nói xong, anh ta tranh thủ vòng qua phía bên kia mở cửa xe, đầy khí thế vung tay: "Nào! Đám nhãi ranh, mau tới ra mắt chị Lộ của các cậu đi!"

Lâm Mạch Lộ, người đang định mở bảng giao diện cá nhân: "Hở? Gì cơ"

Mười mấy đôi mắt sáng rỡ đồng loạt nhìn sang, Lâm Mạch Lộ có cảm giác như đang bị hàng chục ngọn đèn pha sân khấu rọi thẳng vào người, không khỏi rùng mình một cái.

Đậu xanh!

Cô thật sự thành tiêu điểm của cả thế giới rồi!

*

[Lời tác giả]

Chắc mọi người cũng nhận ra rồi ha, vấn đề chính của anh Chu nằm ở người nhà. Chị Lộ cũng có chút vấn đề gia đình, nhưng vì không phải người của thế giới này nên không rõ rệt lắm, nhưng mà vẫn ảnh hưởng đến tính cách chút ít.

Thật ra nam nữ chính có tính cách khá bù trừ nhau, nên sẽ là một cặp yêu thương ngọt sủng lẫn nhau đó!