Chu Vân Sung và những người này vốn thuộc về một nhánh tinh anh của đội quân Noah, nhưng vì một vài mâu thuẫn nào đó nên Chu Vân Sung đã chủ động rời đi. Sau khi kiếp nạn lớn mạt thế xảy ra, thế giới quay trở về luật rừng, chính phủ tan rã, nhóm người này lại tụ họp quanh Chu Vân Sung, hình thành nên một đội quân không chính quy.
Nói là không chính quy, nhưng dù sao cũng từng là đội tinh nhuệ hàng đầu thế giới, những thứ như kỷ luật quân đội và tác phong quân nhân đã sớm ăn sâu vào máu, cho nên khí thế và phong độ của bọn họ hoàn toàn khác biệt với các nhóm tạm bợ ngoài kia.
Vậy nên cũng không khó để lý giải vì sao Chu Vân Sung lại mạnh đến mức nghịch thiên như vậy, đội trưởng của Noah, tinh anh trong số tinh anh, không mạnh mới là lạ.
Dù Noah rất mạnh nhưng người thực sự được chọn vào lại ít đến thảm thương. Điều kiện tuyển chọn nghiêm khắc chỉ là một phần, phần còn lại là vì bọn họ luôn thực hiện những nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm, có khi mỗi lần xuất trận là lần cuối cùng gặp mặt, trong suốt quá trình làm nhiệm vụ còn phải hoàn toàn cắt đứt liên lạc với gia đình.
Thường thì gia đình nào thương con sẽ không đồng ý để con gia nhập vào Noah, mà những người là con một thì thậm chí còn bị loại ngay từ đầu. Vậy mà Chu Vân Sung không những vào được, còn nổi bật giữa một rừng tinh anh, có thể tưởng tượng được anh đã trải qua bao nhiêu gian khổ, liều bao nhiêu cái mạng.
Nhưng một người như vậy, sao lại có thể rơi vào kết cục trở thành tang thi cho nam nữ chính đánh lấy kinh nghiệm chứ?
Một người như Chu Vân Sung, chiến đấu đã là phản xạ bản năng, cho dù tác giả muốn anh nhường chỗ cho nam chính đi nữa thì cũng phải xem hào quang của nhân vật chính có đủ sáng không đã.
Nếu Chu Vân Sung không thi hóa, e rằng cả hai nhân vật chính cộng lại cũng không phải là đối thủ của anh…
Trừ khi là chính anh không muốn sống nữa, bằng không Lâm Mạch Lộ thật sự không thể nghĩ ra lý do nào khác.
Cô nhớ lại lúc Chu Vân Sung vừa tỉnh dậy, cũng là dáng vẻ bình thản, như thể sống chết với anh chẳng có gì quan trọng.
Rốt cuộc là chuyện gì đã khiến một người về tâm lý lẫn thể chất đều kiên cường đến vậy lại rơi vào cảnh tuyệt vọng, mất hết ý chí sống?
"… Chu Vân Sung, có phải có người bắt nạt anh không?" Lâm Mạch Lộ chưa kịp suy nghĩ thấu đáo đã buột miệng nói ra.
Ba người trong xe lập tức sững lại.
"Phụt!" Lão Cao không nhịn được mà bật cười đầu tiên, kế đến là Viên Bàng cười phá lên mà chẳng cần biết hoàn cảnh có phù hợp hay không.
"Lão đại! Lão đại! Anh mau nói thật với chị Lộ đi? Chị Lộ giận rồi đó, muốn giúp anh dạy dỗ lũ khốn kia một trận đấy!"
Ai dà, có vợ thật là tốt mà, bị ức hϊếp còn có người đứng ra bênh vực, chị dâu nhỏ này thật nghĩa khí, biết đau chồng!
Trên mặt Chu Vân Sung đầy vẻ bất đắc dĩ, nhất thời cũng không biết nên giải thích thế nào với Lâm Mạch Lộ.
Có vẻ cô nhóc này ngay từ đầu đã nhận định rằng anh yếu đuối, tính cách mềm mại, hay bị người khác bắt nạt… Có phải do ấn tượng đầu tiên anh để lại cho cô quá tệ, vậy nên mới bị gán cho một cái thiết lập nhân vật như vậy?