Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Xuyên Sách Mạt Thế: Tôi Thành Cục Cưng Của Boss

Chương 35

« Chương TrướcChương Tiếp »
Thảm họa mạt thế xảy ra vào khoảng năm 3000 sau công nguyên, khi đó nền kinh tế toàn cầu hóa đã phát triển hoàn thiện, mọi chính sách và kinh tế của các quốc gia đều liên kết chặt chẽ, động một sợi thì ảnh hưởng toàn cục, vị thế của Liên Hợp Quốc ngày càng được nâng cao.

Mà Noah chính là một lực lượng đặc nhiệm giữ gìn hòa bình nổi tiếng trực thuộc Liên Hợp Quốc. Đội quân này nổi danh toàn cầu vì chỉ thực hiện những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, từng xử lý hàng trăm vụ khủng bố và giải cứu vô số con tin, vì thế được gọi là "thuyền cứu nạn" ở những vùng đất nguy hiểm.

Bên trong Noah đều là tinh anh từ các lực lượng đặc nhiệm của mọi quốc gia trên thế giới hợp thành, thực lực cá nhân thực sự có thể lấy một địch trăm. Nghe nói từng có một thành viên Noah đơn thân độc mã tiêu diệt cả hang ổ của một tổ chức tội phạm quốc tế.

Tuy nhiên vì tính bảo mật của nhiệm vụ, thông tin về các thành viên đều được bảo vệ nghiêm ngặt, người ta chỉ biết có một đội quân như vậy, còn nơi đóng quân, huấn luyện và thi hành nhiệm vụ đều là tuyệt mật, không ai hay biết.

Sau kiếp nạn lớn mạt thế, chính phủ các nước lặng lẽ tan rã, đội quân này cũng biến mất không tung tích, có tin đồn rằng bọn họ đang bảo vệ một nhân vật quan trọng ở một nơi nào đó. Rốt cuộc, quân đội có mạnh đến mấy thì cũng phải nghe theo lệnh cấp trên, thời điểm ấy chẳng ai còn bận tâm tới sự sống chết của dân thường nữa.

"Các anh là quân Noah sao?" Lâm Mạch Lộ há hốc mồm.

"A, giờ thì không còn nữa." Cao Đức hừ lạnh: "Bây giờ làm gì còn cái gọi là Noah nữa, thiên hạ loạn cả rồi, đám khốn đó chỉ biết tranh giành quyền lực…"

Lâm Mạch Lộ quay sang nhìn Chu Vân Sung.

Sắc mặt Chu Vân Sung từ đầu tới cuối vẫn bình thản, không có vẻ gì là tiếc nuối hay bất mãn, như thể tất cả những chuyện này đều bình thường như mặt trăng, mặt trời thay nhau mọc rồi lặn.

Anh nhàn nhạt đáp: "Không có gì to tát, bọn tôi đã rời khỏi Noah rồi, giờ cả đám đều là người tự do."

"Đúng thế, bây giờ bọn tôi chỉ nghe theo lão đại." Viên Béo đưa điếu thuốc cho Chu Vân Sung.

Chu Vân Sung cầm lấy, thấy ánh mắt của Lâm Mạch Lộ dừng lại trên điếu thuốc, anh khựng lại rồi bỏ thuốc vào túi.

Lão Cao quay lại định châm lửa nhưng thấy Chu Vân Sung không có ý hút, ánh mắt anh ta dừng ở phía Lâm Mạch Lộ thì lập tức hiểu ra, bèn lúng túng cất bật lửa đi.

Chậc, đàn ông có gia đình đúng là khác hẳn, thật chu đáo.

Ánh mắt Lâm Mạch Lộ tuy dừng ở điếu thuốc nhưng suy nghĩ thì đã bay đi nơi khác. Thật ra cô đang mải nhìn bảng hệ thống, sau khi trò chuyện với Chu Vân Sung thì thanh tiến độ nhiệm vụ quả nhiên có tăng lên một chút, nhưng vẫn rất ít, chắc là vì Chu Vân Sung không chịu nói nhiều.

Cô nghe ẩn ý từ lời của Viên Bàng và Lão Cao, lại kết hợp với tình tiết cốt truyện, liền mơ hồ ghép lại được một bức tranh toàn cảnh trong đầu.
« Chương TrướcChương Tiếp »