Lâm Mạch Lộ đau đầu xoa trán, không để ý tới ánh mắt của Chu Vân Sung đang ngày một lo lắng.
Nhưng mà tại sao anh ta vẫn còn nắm tay cô chứ? Chẳng lẽ thật ra trong lòng anh cũng rất hoang mang, bất lực? Mà cũng đúng thôi, cô luôn cảm thấy Chu Vân Sung có thể cũng là kiểu người nội tâm tinh tế, giống như cô, phải gồng lên mới không sụp đổ tinh thần.
Nghĩ đến đây, Lâm Mạch Lộ bỗng thấy cảm giác đồng bệnh tương liên trỗi dậy.
Thế là cô chủ động siết chặt tay Chu lão đại, còn dùng tay kia phủ lên, vỗ vỗ mấy cái: "Anh đừng sợ."
Chu Vân Sung: "…"
Viên Bàng và Cao Đức chạy tới chạy lui ba chuyến, nhét đầy thùng xe đến mức thêm một gói khoai tây chiên cũng không được mới vừa lòng leo lên xe. Vừa mở cửa xe liền thấy hai người bên trong nắm tay nhìn nhau đắm đuối, lập tức cảm thấy có lẽ bọn họ quay lại hơi sớm.
Lão Cao ho một tiếng: "Lão đại, tụi này vào được không?"
Chu Vân Sung đóng cửa sổ xe, nói: "Đi thôi."
Lâm Mạch Lộ vừa nghe, lập tức buông tay, cài dây an toàn, một tay nắm lấy ghế ngồi, tay kia bám chặt vào cửa xe.
Chu Vân Sung liếc nhìn bàn tay trống rỗng, không nói gì, chỉ yên lặng đặt hai tay lên đùi.
Lúc xe leo dốc, Viên Bàng không nhịn được cứ nhìn kính chiếu hậu, liên tục nháy mắt với Chu Vân Sung: "Lão đại, không giới thiệu chị dâu một chút à?"
Chị gì cơ? Lâm Mạch Lộ suýt nữa sặc nước bọt.
Khóe môi Chu Vân Sung cong lên, vỗ nhẹ lên mu bàn tay người bên cạnh, chặn lại lời giải thích vừa định bật ra khỏi miệng cô: "Đây là hai anh em của tôi, Viên Bàng, Cao Đức."
Anh lại nói với hai người kia: "Đây là tiên nữ."
Lâm Mạch Lộ cuối cùng cũng hiểu thế nào gọi là "tự làm bậy".
"Tôi tên là Lâm Mạch Lộ! Hai người gọi tên tôi là được rồi!" Cô vội vàng giải thích: "Anh ấy đùa thôi, đừng tưởng thật."
Lúc này xe đã đi lên tầng một, ánh sáng tự nhiên bắt đầu xuất hiện, tầm nhìn của mọi người cũng rõ ràng hơn. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của cô gái lộ ra từ mái tóc rối bù, trông vừa nhỏ nhắn vừa tinh xảo. Đôi mắt sáng trong, vì bận giải thích mà mang theo vẻ ngây ngô lúng túng, khiến người ta cảm thấy rất đáng yêu.
Viên Bàng cười nói: "Tên tôi khó đọc, cứ gọi là Viên Béo đi." Anh ta hất cằm về phía bên cạnh: "Còn anh chàng này là bản đồ."
"Đừng nghe tên đó nói nhảm." Cao Đức vừa cười vừa mắng: "Mọi người gọi tôi là Lão Cao."
Chu Vân Sung nói: "Lão Cao giỏi trinh sát nhất, nên người ta gọi cậu ấy là bản đồ sống."
"Chào hai anh."
"Khách sáo gì, sau này đều là người một nhà cả." Viên Bàng cười ha ha, bầu không khí nhanh chóng trở nên hòa hợp.
Nhanh vậy đã thành người một nhà rồi à? Lâm Mạch Lộ cười gượng theo, trong lòng hơi ngạc nhiên.
Nghe nói người trong mạt thế lạnh lùng, ích kỷ, tàn nhẫn, vô tình mà? Mấy người này chẳng phải rất nhiệt tình đấy ư…
*
[Lời tác giả]
Chị Lộ: Tôi cảm thấy nhân gian có chân tình, nhân gian có tình yêu, ở mạt thế cũng có nha.
Anh Chu: Nhưng bọn họ chỉ có với em thôi…