Chương 31

Đột nhiên, thiếu nữ trong lòng siết chặt lấy lưng anh, lực mạnh đến mức như muốn giải phóng toàn bộ cảm xúc bị dồn nén.

Chu Vân Sung sững người, cảm thấy vùng da bị cô chạm vào nóng rực lên như bị ngâm trong cồn nồng độ cao, nóng bỏng đến bối rối.

"Quả cầu sáng tắt rồi, sao bây giờ anh mới về, làm tôi sợ chết khϊếp!"

Lâm Mạch Lộ ôm lấy anh dậm chân, tóc cô chọc vào cổ anh ngứa ngáy, như thể từng sợi tóc đều đang oán trách.

Vì quá sợ hãi, Lâm Mạch Lộ chỉ còn cách nói chuyện không ngừng với hệ thống Bang Bang để phân tán sự chú ý. Đợi mãi đợi mãi mà Chu Vân Sung vẫn chưa quay lại, đến cuối cùng cô cũng không nhớ rõ mình đã lảm nhảm những gì.

Vừa rồi đột nhiên nghe thấy tiếng động khiến tinh thần cô căng như dây đàn, lúc này được thả lỏng lại, giờ chỉ muốn ôm thật chặt đồng bào nhân loại duy nhất của mình.

Nghe thấy sự bất an trong giọng cô, lòng Chu Vân Sung cũng mềm xuống: "Đừng sợ, tôi tìm được xe rồi. Dọn đường tốn chút thời gian, nhưng bọn tang thi tầng B2 đã bị xử lý hết, giờ chúng ta có thể rời đi."

"Ừm ừm!" Lâm Mạch Lộ ra sức gật đầu, nhưng vẫn không chịu buông tay ra.

Chu Vân Sung cũng không thúc giục, chờ cô bình ổn cảm xúc.

"Khụ khụ!" Đột nhiên, phía sau Chu Vân Sung vang lên một tiếng ho: "Cái đó… lão đại, anh xem giờ tụi này mở đèn pin được chưa?"

Lúc này Lâm Mạch Lộ mới để ý còn có người khác ở đây. Cô hoảng hốt giật lùi hai bước, suýt thì đυ.ng vào giá hàng, may mà Chu Vân Sung giơ tay đỡ kịp.

Giờ cô mới nhớ ra lúc nãy vì nóng quá nên đã tháo mấy nút áo sơ mi, để lộ lớp ren áo ngực bên trong, mới vừa rồi lại gấp gáp nhào đến ôm anh, vậy chẳng khác nào là dán sát luôn sao…

Trong bóng tối, Lâm Mạch Lộ lộ ra vẻ mặt ước gì có cái hố để chui vào.

Anh… người anh rắn chắc như vậy, hẳn là không phát hiện đâu nhỉ?

Dù sao cô cũng đâu phải cỡ C, D, E gì cho cam, chắc cũng không lộ rõ như vậy đâu?

Phải! Chắc chắn là như vậy rồi!

Lâm Mạch Lộ quay lưng cài lại nút áo, tự tinh thần AQ an ủi bản thân, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Cô nào biết Chu Vân Sung trong bóng tối gần như không bị ảnh hưởng thị lực, từng hành động nhỏ của cô đều rơi hết vào mắt anh.

Anh khẽ ho một tiếng, ra hiệu cho Viên Béo và Lão Cao đợi thêm chút nữa, viện cớ nói mắt cô vẫn chưa thích ứng được ánh sáng mạnh sau khi ở trong tối lâu, cần chút thời gian chuẩn bị.

Lý do này sứt sẹo đến mức ngay cả anh cũng thấy đỏ mặt!

Viên Béo và Lão Cao nghe giọng điệu cũng đại khái đoán được trong bóng tối đã xảy ra chuyện gì.

Trời ạ, không gian tối đen như mực, có người nhào đến ôm một cái liền biết là ai, rồi trước khi bật đèn còn luống cuống chỉnh sửa quần áo, cộng thêm mùi rượu nồng nặc trong không khí… Chuyện đến nước này, cần bọn họ tưởng tượng thêm nữa sao?