Chương 29

"Anh nói vậy thì vô lương tâm quá đấy, người anh em!" Viên Bàng đập lên vai Chu Vân Sung một cái: "Lũ khốn Hồng Long bảo anh tiêu đời rồi, vậy tụi này còn trông căn cứ làm gì nữa? Phải tới nhặt xác cho anh chứ!"

"Tôi với Lão Cao bàn kỹ rồi, nếu anh mà làm vua tang thi, tôi với Lão Cao sẽ làm tả hữu hộ pháp cho anh, anh em ta dù đổi giống loài cũng vô địch thiên hạ!"

"Đừng nghe Viên Béo nói nhảm." Cao Đức chửi Viên Bàng một câu rồi quay sang nói với Chu Vân Sung: "Lão đại, chúng ta ra ngoài nói đi, ngoài đó còn có mấy anh em khác."

"Khoan đi đã, các cậu đi đón người với tôi." Chu Vân Sung lên xe, ra hiệu cho Viên Bàng lái xe về phía kho hàng.

"Người nào vậy? Là mẹ hay em trai anh à?"

Lần này Chu Vân Sung ra ngoài vốn là để tìm người nhà, nếu bản thân anh không sao, dĩ nhiên cũng sẽ không để người thân gặp chuyện, cho nên Viên Bàng đoán chắc là đi đón mẹ hoặc em trai anh.

Nhắc đến người nhà, ánh mắt Chu Vân Sung tối xuống: "Không phải."

Viên Bàng ngẩn người, Cao Đức cũng hơi bất ngờ.

"Vậy thì là ai thế?" Viên Bàng nhịn không được hỏi: "Lão đại, nam hay nữ?"

"… Tiên nữ."

Viên Bàng lập tức lộ ra vẻ mặt háo sắc đến khoa trương, sau đó lập tức cảm nhận được tia điện tóe ra từ phía sau cổ.

Trong gương chiếu hậu, Chu Vân Sung cười tủm tỉm khoác vai anh ta: "Cô ấy là người tôi nuôi."

Hiện tại tôi nuôi cô ấy, sau này cô ấy nuôi tôi. Đã nhận chủ rồi, cho nên đừng có nghĩ xằng bậy.

Viên Bàng rùng mình, lập tức liếc nhìn Cao Đức đầy ẩn ý

Má ơi, cây sắt này nở hoa thật rồi?

Viên Bàng cầm lái, chẳng mấy chốc đã tới cửa kho hàng.

Cả ba xuống xe, Cao Đức nhìn mấy cái xác tang thi cụt đầu trước cửa, và cả con Bọ Chét bị đóng đinh dưới đất, trình độ hung tàn này… không cần hỏi cũng biết là ai làm. Anh ta lại nhìn cánh cửa sắt được phong kín kỹ lưỡng, bước lên thử đẩy hai lần, không nhúc nhích.

"Để tôi."

Chu Vân Sung bảo hai người tránh ra, giơ tay áp lên ổ khóa, dùng điện từ lực kéo thanh chắn bên trong ra, sau đó chỉ đẩy nhẹ một cái, cửa liền mở. Nếu cứ dùng sức mạnh để phá thì thanh chắn sẽ chỉ ngày càng kẹt hơn, đây cũng là thiết kế anh chuẩn bị trước lúc đi.

Chu Vân Sung dẫn đầu đi vào trong, quay lại dặn dò hai người kia: "Cô ấy nhát gan, lại sợ bóng tối, giờ đang một mình chắc hoảng lắm, đừng bật đèn pin vội…"

Câu nói còn chưa dứt, bên trong liền vang lên một tiếng la to lanh lảnh:

"… Hiểu rồi! Đợi anh ấy về tôi sẽ hỏi hết, tính cách, sở thích, sức khỏe, hôn nhân, xu hướng tính dục, qυầи ɭóŧ màu gì, hỏi hết được chưa?"

*

[Lời tác giả]

Anh Chu: Qυầи ɭóŧ… chẳng phải em nhìn thấy rồi sao?

Chị Lộ: Tôi không có! Tôi không nhìn! Anh đừng nói bậy!

Hiện trường nhất thời trở nên vô cùng xấu hổ!