Chương 28

Nhưng mà trong lòng Chu Vân Sung lại không hề bình tĩnh như vẻ ngoài.

Con tang thi biến dị này là loại tốc độ, bọn họ gọi là Bọ Chét, có thể dùng sức mạnh tứ chi bám chặt trên trần nhà như thạch sùng, di chuyển không một tiếng động, sức bật cực mạnh, thường là một đòn chí mạng. Nếu để nó lọt vào sau cánh cửa sắt kia, người bên trong chỉ có con đường chết.

Nghĩ đến thiếu nữ đang ở trong góc kho kia có thể gặp nguy hiểm, trong lòng Chu Vân Sung trào lên một cơn giận dữ. Anh nắm chặt một quả cầu lôi điện, một phát đánh nát đầu tang thi, rút ra từ trong óc nó một viên tinh hạch loại nhanh nhẹn.

"Bang!"

Đột nhiên, một tiếng súng vang lên, sắc mặt Chu Vân Sung lập tức biến đổi.

Anh lập tức chạy về hướng phát ra tiếng súng, vừa mới tới khu vực rộng rãi liền thấy một chiếc SUV đang luồn lách giữa các trụ đá dưới tầng hầm, trên cửa kính xe bám chặt một con Bọ Chét. Nó đang há cái miệng đầy máu đe dọa con mồi bên trong, dù tài xế liên tục trổ tài drift các kiểu cũng không tài nào hất nó xuống.

Thấy người bên trong xe chuẩn bị nổ súng lần thứ hai, Chu Vân Sung lớn tiếng quát: "Cao Đức! Đừng nổ súng!"

Súng nổ sẽ thu hút thêm nhiều tang thi, mà trong không gian kín như tầng hầm này, nếu gây ra một trận thủy triều tang thi, bọn họ hoàn toàn không có đường sống.

Người trong xe đột nhiên nghe thấy có ai đó gọi tên mình, suýt chút nữa không giữ được ngón tay bóp cò. Chiếc xe phanh gấp, con Bọ Chét không bị hất văng ra, vẫn dính chặt vào thân xe.

Trong chớp mắt, Chu Vân Sung đã vọt lên nóc xe, nhắm vào đầu Bọ Chét còn đang duỗi tứ chi, một đòn lôi điện giáng xuống, chất dịch màu xanh văng tung toé.

Tất cả chỉ diễn ra trong mười mấy giây, người trong xe còn chưa kịp thấy rõ chuyện gì thì chiến đấu đã kết thúc.

Chu Vân Sung thu lại tinh hạch, sau đó đá vào xác Bọ Chét một cái, cái xác "rầm" một tiếng rơi xuống đất, suýt nữa thì đập trúng người trong xe.

"Lão đại! Thật sự là anh sao?" Người đàn ông suýt nổ súng ban nãy mình đầy thương tích, rõ ràng vừa trải qua một trận chiến ác liệt, giờ đây anh ta cười toe toét nói: "Tôi biết mà! Anh đâu có dễ chết như vậy!"

"Chứ còn sao nữa? Tôi đã bảo mà!" Người ngồi bên ghế tài xế cũng bước xuống xe, anh ta có khuôn mặt tròn, thân hình béo tốt, miệng ngậm một điếu thuốc, vẻ mặt láu cá: "Lão đại của tụi mình dù có biến thành tang thi thì cũng là chiến cơ trong đám tang thi, không dễ gì bị tiêu diệt đâu!"

"Viên Bàng?" Chu Vân Sung nhớ lại kỹ thuật lái xe màu mè có hoa không quả trước đó, không khỏi bật cười, đáng lẽ anh phải biết ngay thằng nhãi này tới.

"Sao hai người lại đến đây? Không phải tôi đã bảo các cậu trông chừng căn cứ sao?"

Chu Vân Sung nhảy xuống từ nóc xe, trong mắt đầy vẻ vui mừng.