Chương 27

Tinh linh Bang Bang: [Khụ khụ! Ký chủ thân mến, cái "tìm hiểu sâu" này là đúng nghĩa đen nha. Chúng tôi là hệ thống phù hợp với mọi lứa tuổi, không được có nhiệm vụ nào liên quan đến những hành vi khó nói từ cổ trở xuống…]

"Rồi rồi! Tôi hiểu rồi! Là hiểu nhau thôi đúng không?" Lâm Mạch Lộ chịu không nổi mà la to: "Đợi anh ấy về tôi sẽ hỏi hết, tính cách, sở thích, sức khỏe, hôn nhân, xu hướng tính dục, qυầи ɭóŧ màu gì, hỏi hết được chưa?"

Hừ, thậm chí cô không cần phải hỏi về màu qυầи ɭóŧ đâu!

Tinh linh Bang Bang: [Nhớ là phải "cùng nhau" nha.]

Lâm Mạch Lộ: "…"

Nghĩ đến mấy cái chuyện mình vừa liệt kê… còn phải thành thật kể lại cho Chu Vân Sung biết, cô bỗng dưng cảm thấy, cứ thế này sớm muộn gì mình cũng bị coi là thần kinh.

Hôm nay cũng mệt mỏi quá…

*

Ngoài cánh cửa lớn, chỉ trong một phút rưỡi, Chu Vân Sung đã nhẹ nhàng hạ gục ba con tang thi thường trực ở cửa, anh thậm chí không đổ một giọt mồ hôi nào.

Không hiểu sao, sau lần thoát chết gần đây, dị năng trong cơ thể anh dường như lại đột phá một tầng mới, lúc này uy lực cả lôi điện lẫn quang năng đều trở nên mạnh mẽ hơn rõ rệt. Dọc đường đi, anh thậm chí có chút hối hận vì đã không đưa Lâm Mạch Lộ cùng ra luôn.

Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, anh không chỉ khôi phục trạng thái đỉnh cao mà thể lực lẫn dị năng cũng đều được tăng cường vượt bậc. Với trạng thái này, dẫn theo một người ra ngoài không thành vấn đề.

Lại đánh gục thêm hai con tang thi đang gào thét lao tới, thậm chí còn chưa chạm được vào người anh, chỉ mất hai mươi hai giây.

Chu Vân Sung âm thầm tính toán: "Còn hai con nữa."

Đã ra ngoài rồi thì không để lại tai họa ngầm. Trước khi rời đi, anh phải giải quyết toàn bộ các mối đe dọa tiềm ẩn trong khu vực này.

Bốn bề yên tĩnh đến lạ, mùi xác thối mục rữa quẩn quanh trong không khí, Chu Vân Sung hít sâu một hơi, bất ngờ bật nhảy lên cao, thân hình thon dài lập tức vọt lên hơn một mét, vươn tay túm lấy con quái vật đang bám trên trần nhà.

Anh dùng bàn tay to chụp lấy cổ tang thi, người hơi nghiêng về trước, cơ bắp cánh tay căng cứng, dồn toàn bộ trọng lực xuống.

"Ầm!"

Một con tang thi biến dị bị anh đập mạnh xuống đất.

Toàn bộ quá trình xảy ra chỉ trong chớp mắt, đến mức tang thi còn chưa kịp vươn tay phản kháng.

Khi Chu Vân Sung đứng dậy thì xương ống chân của tang thi biến dị đã bị bẻ gãy, còn xương sống thì bị anh dùng tay không "đóng đinh" xuống nền bê tông.

Sau khi hoàn thành động tác này, từ trường toàn thân của Chu Vân Sung bùng nổ, áo khoác bay phần phật, tia điện loé sáng làm nổi bật gương mặt nghiêng cương nghị tuấn tú của anh, tựa như thần linh giáng thế.