Chương 21

Tuy Chu Vân Sung đã hứa tuyệt đối sẽ không bỏ rơi cô, nhưng Lâm Mạch Lộ vốn thiếu cảm giác an toàn, vì vậy trong khoảng thời gian còn lại, cô càng cố gắng luyện tập dị năng hơn, đồng thời rất khiêm tốn thỉnh giáo Chu Vân Sung.

Trong quá trình hỏi han, cô phát hiện mỗi lần mình chủ động bắt chuyện với Chu Vân Sung thì thanh tiến độ nhiệm vụ trong hệ thống lại nhích lên một chút. Tuy không hiểu tại sao, nhưng Lâm Mạch Lộ rất vui lòng trò chuyện với anh nhiều hơn.

Sau khi nghe cô mô tả chi tiết về dị năng của mình, Chu Vân Sung rơi vào trầm tư.

"Ý cô là, cô có thể nhìn thấy thước đo trong không gian?"

Lâm Mạch Lộ gật đầu, vì không gian là ba chiều, khi ra tay cô phải quan sát cả ba trục tọa độ X, Y, Z nên rất khó định vị chính xác. Ví dụ như chai rượu kia, xa quá, lệch quá hay cao quá đều sẽ không cắt trúng miệng chai, phải canh đúng điểm nứt rơi trúng miệng chai mới được. Hơn nữa lúc thực hành thì chẳng hề đơn giản như tưởng tượng.

Ánh mắt Chu Vân Sung sâu thẳm, tiếp tục suy nghĩ.

Thấy thái độ đó của anh, Lâm Mạch Lộ hơi tuyệt vọng: "Dị năng của tôi thật sự hết cứu rồi sao?"

Cô biết ngay mà, Bang Bang đúng là lừa cô!

"Dị năng của cô không phải dị năng không gian đơn giản." Chu Vân Sung đưa mắt nhìn xung quanh, định tìm đạo cụ để giải thích cho dễ hiểu hơn.

Anh tìm được một gói tương cà, dùng đầu ngón tay chấm một chút rồi vẽ vài đường lên thùng carton.

"Cô xem, mấy đường kẻ đỏ này dính trên mặt hộp rất khó lau đi, đúng không? Nếu bây giờ tôi muốn làm chúng biến mất thì phải làm sao?"

Lâm Mạch Lộ còn chưa kịp trả lời thì đã thấy Chu Vân Sung xé toạc thùng carton từ giữa. Khi thùng bị xé rách, các vạch đỏ cũng đứt theo.

"Đây là cách hiệu quả nhất." Anh nói: "Không gian mà cô nhìn thấy cũng giống như tờ giấy này, còn chúng ta là những nét vẽ trên giấy. Dù có là sắt thép cứng rắn, vật liệu tối tân hoặc là tang thi mạnh cỡ nào, nếu nhìn từ chiều không gian cao hơn thì tất cả cũng chỉ là một bức tranh mà thôi."

"Xé tờ giấy ra, những gì vẽ trên đó cũng sẽ bị hủy theo. Dù có dán lại thì vết rách vẫn còn đó, vật thể không thể phục hồi, giống như gương vỡ khó lành. Dị năng cắt không gian của cô chính là dựa theo nguyên lý này."

Chu Vân Sung chọn phần đơn giản để nói, những khái niệm sâu hơn về không gian và vật lý đều lược bỏ, biến phức tạp thành dễ hiểu, nhờ vậy mà nút thắt trong đầu Lâm Mạch Lộ được gỡ bỏ.

"Vậy nên cô đừng quá lo lắng, tuy dị năng của cô hiếm thấy nhưng không phải là thứ vô dụng. Dị năng là thứ được sinh ra dựa trên từ trường sinh học của mỗi người, nó đã được sinh ra thì chắc chắn là phù hợp với bản thân nhất."

Lâm Mạch Lộ nghe vậy, không khỏi tràn đầy mong đợi: "Vậy tức là, sau này tôi cũng có thể rất lợi hại sao?"

Chu Vân Sung gật đầu: "Ừm."

"Có lợi hại bằng anh không?"