Chu Vân Sung thấy Lâm Mạch Lộ đang giằng co nội tâm một hồi, sau đó lại quay về góc tường quen thuộc ngồi vẽ vòng tròn: "Đừng để ý đến tôi, tôi cần tiêu hóa chút ác ý của thế giới."
Chu Vân Sung khẽ sờ mũi, không nói thêm gì nữa.
Khi không biết dỗ con gái thế nào thì tốt nhất nên im lặng.
Anh khom lưng nhấc chai rượu mà Lâm Mạch Lộ vừa mở ra, khi nhìn thấy miệng chai bằng phẳng tròn trịa, chân mày không khỏi nhíu lại.
Nắp chai không phải đơn thuần bị bật ra, mà là cả miệng chai đã bị cắt ngang một cách gọn gàng hoàn hảo, cái này…
"Được rồi!" Chỉ sau một phút, Lâm Mạch Lộ đã hồi phục đầy máu.
Vừa rồi cô đã tranh thủ trao đổi với Bang Bang, lại nhìn thanh tiến độ nhiệm vụ một chút, trong lúc cô không để ý thì tiến độ đã tăng lên kha khá! Xem ra Chu Vân Sung đã rất tin tưởng cô rồi, vì đồng vàng, cô nhất định phải cố gắng hơn nữa!
Nhưng hiện tại phải nhận lép vế trước đã.
Lâm Mạch Lộ thành khẩn nói: "Xin lỗi nhé, lúc tôi hạ phàm quên mang theo dị năng hữu dụng, chẳng giúp được gì cả."
Chu Vân Sung mỉm cười: "Không sao, cô cứ dưỡng sức cho tốt, chuyện xe cộ để tôi lo, năm ngày nữa chúng ta sẽ rời khỏi đây."
Thật ra bảy con tang thi thường đối với anh chẳng là gì cả, chỉ là anh lo đến lúc đó mình không thể phân tâm bảo vệ cô, nhưng mà để Lâm Mạch Lộ ở lại đây một mình thì anh cũng không quá yên tâm.
Quả nhiên, nghe anh nói sẽ tự đi tìm xe, Lâm Mạch Lộ lập tức căng thẳng: "Anh muốn tự mình đi sao? Anh… anh sẽ không bỏ tôi lại đấy chứ?"
Lâm Mạch Lộ đã nhận ra, người đàn ông trước mắt này có lẽ rất mạnh, mạnh đến mức một mình trốn thoát không thành vấn đề. Nếu là cô ở trong tình huống đó thì cũng sẽ do dự có nên mang theo một gánh nặng hay không, dù sao thì bọn họ mới quen nhau chưa đầy ba ngày, ân cứu mạng vào thời điểm này thật sự chẳng có gì to tát.
Chỉ cần nghĩ đến việc Chu Vân Sung có thể sẽ bỏ rơi mình, Lâm Mạch Lộ liền cảm thấy hoảng hốt rõ rệt. Dù gì cô cũng chỉ là một người bình thường, từ khi xuyên tới đây đến giờ, cô có thể chịu đựng được áp lực là vì luôn có người bên cạnh. Nếu chỉ còn lại một mình, chắc chắn cô sẽ sụp đổ chỉ trong một giây.
Nhìn thấy rõ nỗi sợ hãi và lo lắng trong mắt Lâm Mạch Lộ, Chu Vân Sung bật cười, giơ tay xoa nhẹ mái tóc mềm rối bời của cô.
"Bỏ cô lại, sau này ai nuôi tôi đây?"
"…"
Tôi nói này boss, anh mạnh thế, lại còn chăm chỉ như vậy, tại sao cứ nhất quyết theo đuổi con đường công tử bột thế hả?