Chương 17

Chu Vân Sung sớm đã biết Lâm Mạch Lộ đến, cô không lên tiếng nên anh cũng không để ý. Lúc này anh đứng dậy rồi bước về phía cô, còn chưa nhìn rõ người thì đã bị ném cho một chiếc áo sơ mi, vừa ngửi mùi là anh đã biết là áo của mình.

Nhìn Lâm Mạch Lộ đang giả vờ điềm nhiên quay lưng lại uống nước, vành tai của thiếu nữ ửng đỏ, anh khẽ cười một tiếng.

Lâm Mạch Lộ đoán chừng Chu Vân Sung mặc áo xong mới quay lại. Lớp vải vừa phủ lên người, dáng vẻ gợi cảm dụ dỗ vừa rồi liền biến thành một người đàn ông đàng hoàng vô hại, hai khí chất chuyển đổi mượt mà đến kỳ lạ.

Nhìn Chu Vân Sung ngồi xuống đối diện mình nhưng lại không ăn gì, Lâm Mạch Lộ có chút thắc mắc.

"Tôi ăn rồi, cô ăn nhiều một chút đi."

Lâm Mạch Lộ "ồ" một tiếng.

Khi nghe câu "ăn nhiều một chút", thật ra trong lòng cô có chút xấu hổ.

Từ khi bị kẹt lại đây, cô luôn băn khoăn về lượng đồ ăn thức uống, bởi vì nó liên quan đến việc bài tiết… Chỉ cần nghĩ đến chuyện ăn uống đại tiểu tiện đều phải giải quyết trong cùng một căn phòng là cô đã muốn đập đầu vào tường. May mà kho hàng dưới lòng đất này khá rộng, cô đi xa một chút là có thể xử lý được.

Nhưng trước kia Chu Vân Sung còn hôn mê, giờ lại có thêm một người ở đây khiến cô cảm thấy rất ngại ngùng, nước không dám uống nhiều, bánh quy cũng chẳng dám ăn nhiều.

Giờ Chu Vân Sung lại dậy sớm hơn cô nữa, tuy hiện tại chưa gấp, nhưng lát nữa thì biết làm sao?

Chu Vân Sung thấy cô ăn từng miếng nhỏ như thể nuốt không trôi, bèn đẩy sang một lon nước: "Uống lon nước tăng lực này đi, chúng ta phải luôn giữ thể lực, không thì đến lúc cần chạy cũng chạy không nổi."

"Hả? Ừ…" Lâm Mạch Lộ nhận lấy, cắn răng uống nửa lon.

Ngẩng đầu lên lại thấy ánh mắt đen nhánh của Chu Vân Sung đang nhìn chằm chằm mình, vẻ mặt nghiêm túc: "Uống hết."

Lúc này mà tiết kiệm là tự sát, không phải giữ mạng.

Lâm Mạch Lộ ngửa đầu, uống nốt nửa lon còn lại.

Bụng no căng, nhưng đúng là cảm thấy tinh thần bớt uể oải hẳn. Có điều bàng quang cũng "tỉnh" luôn rồi, Lâm Mạch Lộ cảm thấy khó chịu muốn chết.

Chu Vân Sung đột nhiên nằm xuống, dùng áo khoác che mặt: "Dậy sớm quá, tôi ngủ thêm chút."

Lâm Mạch Lộ thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy bước về phía góc phòng, chợt sau lưng vang lên giọng trầm thấp dặn dò: "Đi góc đông bắc, chỗ đó an toàn."

"… Ừ."

Lâm Mạch Lộ xử lý xong chuyện riêng nhẹ nhàng thoải mái quay lại, thấy Chu Vân Sung vẫn giữ nguyên tư thế lúc cô rời đi, cánh tay lộ ra khỏi áo khoác đọng một lớp mồ hôi mỏng.

"Không có ánh sáng, che làm gì, không sợ ngạt chết à?"

Lâm Mạch Lộ bước lại gần rồi kéo chiếc áo trên đầu anh ra, lập tức chạm phải một đôi mắt đen láy như mực, trong đôi mắt ấy không hề có vẻ mệt mỏi, tinh thần tỉnh táo đến mức có thể lườm chết cả tang thi.

Lâm Mạch Lộ: "…"

Cô lặng lẽ kéo áo che lại, chắn tầm mắt nóng rực kia.

Ngạt chết cũng còn hơn chết vì xấu hổ.