"À đúng rồi, còn một chuyện nữa." Chu Vân Sung nhíu mày kéo chiếc áo sơ mi dính nhớp mồ hôi trên người: "Sao trên người tôi toàn mùi rượu thế này?"
Lâm Mạch Lộ: "…"
"Là… là thế này!" Lâm Mạch Lộ lắp ba lắp bắp: "Lúc anh thi hóa thì đập vỡ mấy chai rượu trên giá, nên mới dính mùi rượu! Đúng vậy, chính là như vậy, anh xem, chỗ này còn có vỏ chai đây."
Chu Vân Sung nhìn chai rượu Kiếm X Xuân 52 độ kia, chai còn nguyên vẹn, không một vết nứt, nhìn cái là biết do người mở.
Lâm Mạch Lộ cắn răng nói: "Đây là chai duy nhất còn lành lặn, mấy chai anh làm vỡ tôi đã dọn hết rồi!"
Bịa, cứ bịa tiếp đi, nhất quyết không nhận là do cô làm!
Nhìn đôi mắt của Lâm Mạch Lộ đảo lia lịa, nói năng lộn xộn, đầu càng cúi càng thấp, Chu Vân Sung cảm thấy chắc cô cũng sắp bịa không nổi nữa rồi.
"Ra là vậy à." Chu Vân Sung cười, trông như thật sự tin rồi, nhưng mà ngay khi Lâm Mạch Lộ vừa thở phào nhẹ nhõm thì anh lại thuận miệng hỏi một câu: "Cảm giác thế nào?"
"Cũng tốt… chậc!"
Lâm Mạch Lộ lau mặt một cái, quay lưng lại, từ chối giao tiếp với thế giới.
Chu Vân Sung cười đã đời một phen, không trêu cô nữa.
Anh đổi tư thế nằm xuống, nói: "Tiên nữ, có thể nửa đêm tôi lại sốt đấy, nếu sốt cao quá thì…"
Lâm Mạch Lộ "à" lên một tiếng, còn chưa kịp quay đầu lại thì đã nghe anh nói tiếp: "Nhớ đổi sang loại rượu nhẹ hơn, loại này sặc quá."
Lâm Mạch Lộ: "…"
Sặc chết anh luôn đi cho rồi!
Sáng hôm sau, Lâm Mạch Lộ bị mùi rượu nồng nặc của chai Kiếm X Xuân 52 độ làm cho tỉnh giấc. Cô cử động, phát hiện trên người mình đang đắp áo sơ mi của Chu Vân Sung, bảo sao mà mùi rượu nặng thế.
Buổi tối quả thật có hơi lạnh, anh đưa áo cho cô, vậy còn anh thì sao?
Lâm Mạch Lộ ngồi dậy, ở giữa hai kệ hàng tìm thấy Chu Vân Sung đang cởi trần, tập hít đất bằng một tay.
Mặc đồ thì trông gầy, cởi đồ ra thì có thịt chính là nói tới kiểu người như Chu Vân Sung. Cơ bắp trên lưng anh cuồn cuộn theo từng cái chống đẩy, cơ delta, cơ thang… má ơi, thật sự quá đẹp! Đẹp hơn cả lúc anh bị sốt lần trước!
Lần trước mấy bó cơ này còn đang ngủ, bây giờ thì thức dậy hết cả rồi, từng múi từng múi đều tràn đầy sức sống, dụ dỗ phụ nữ nhà lành, thật sự quá gợi cảm.
Tuy vậy, trên lưng Chu Vân Sung có một vết sẹo khá rõ khiến Lâm Mạch Lộ không thể không chú ý, nhìn thế nào cũng giống như vết thương do súng gây ra. Có vẻ là vết thương cũ từ trước mạt thế, vị trí lại rất nguy hiểm, chứng tỏ đây không phải lần đầu tiên anh cận kề cái chết.
Trước mạt thế mà đã bị thương kiểu đó, rốt cuộc trước kia người này làm nghề gì?
Lâm Mạch Lộ lặng lẽ lùi về sau kệ hàng, nhưng ánh mắt lại có chút lưu luyến không nỡ rời.
Cô ho nhẹ một tiếng, lên tiếng nhắc nhở: "Anh mới đỡ một chút, đừng tập quá sức."