Chương 15

Lâm Mạch Lộ nghĩ ngợi một chút rồi nói: "Tôi không có ý định lừa anh, khi đó nếu tôi không cứu anh, anh mà hóa tang thi thì tôi chính là bữa tối đầu tiên của anh rồi."

"Nhưng dù sao tôi cũng đã trả cái giá kếch xù, cho nên một chút cảm ơn thì vẫn nên có."

Cô không muốn lấy ơn đòi báo đáp, mạt thế là nơi luật rừng ngự trị, tình cảm khó mà chịu nổi thử thách, huống hồ hai người chỉ là bèo nước gặp nhau. Bây giờ cả hai cùng chung một con thuyền, mối quan hệ lợi ích vẫn vững chắc hơn.

"Nếu lần này có thể sống sót ra ngoài, hy vọng anh có thể che chở tôi một thời gian. Tôi không có nhà để về, cũng chẳng có nơi để đi."

Lâm Mạch Lộ âm thầm tính toán, căn cứ ban đầu không thể quay lại được nữa, hiện giờ chỉ có thể bám lấy Chu Vân Sung.

Dù sao cô cũng đã cứu anh, yêu cầu như thế không quá đáng phải không?

Ánh mắt Chu Vân Sung trầm xuống, dường như ẩn chứa hàm ý gì đó: "Được thôi."

Tuy biểu cảm hơi kỳ lạ nhưng anh lại đồng ý rất dứt khoát, là vì quá tự tin vào năng lực bản thân sao?

Lâm Mạch Lộ nghĩ, dù sao cũng là boss, có khi thực lực của đối phương thật sự rất mạnh.

Hiện giờ cô chẳng biết làm gì, lại còn phải dùng đồ của người ta, chẳng thân chẳng thích, vậy mà anh vẫn đồng ý, thật là hiếm có.

"Cảm ơn nam thần!" Có được sự đảm bảo ngắn hạn, Lâm Mạch Lộ cười rất ngọt ngào, rất chân thành.

"… Tiên nữ khách sáo rồi."

"Tôi cũng không định bám theo anh quá lâu đâu. Đợi đến khi dị năng của tôi mạnh hơn, tôi cũng sẽ báo đáp anh."

"Báo đáp thế nào?"

Lâm Mạch Lộ cảm thấy Chu Vân Sung hình như rất có hứng thú với chủ đề này.

"Anh đừng hiểu nhầm, tôi không phải kiểu tiên nữ như cô nương ốc đồng gì đâu, tôi không biết nấu cơm cũng chẳng biết giặt đồ. Ý tôi là sau này có thể đi nhận nhiệm vụ treo thưởng ở căn cứ, kiếm vật tư, những gì tôi kiếm được sẽ chia cho anh một nửa, coi như trả tiền thuê nhà."

Ở mạt thế mà chia vật tư cho người khác thì đúng là rất có thành ý. Dù gì cũng chỉ là tấm séc trắng chưa ký, Lâm Mạch Lộ nói năng vô cùng rộng rãi.

Chờ cô có dị năng ra hồn, ít nhất cũng không đến nỗi chết đói, đến lúc đó có hợp tác tiếp hay không thì còn phải xem tình huống thế nào.

Còn hiện tại thì phải nhanh chóng giành được sự tin cậy của Chu Vân Sung.

Quả nhiên, vừa nói xong, thanh tiến độ của nhiệm vụ hệ thống lại nhích thêm một chút.

Chu Vân Sung nhìn cô một lúc, chợt nói: "Thuê nhà thì thôi đi, đến lúc đó đổi lại là tôi nằm yên không làm gì cả, để cô nuôi là được."

Lâm Mạch Lộ trừng mắt: "… Tôi đâu có nói sẽ nuôi công tử bột."

Tác giả, boss nhà cô thật là không có tiền đồ, mới gặp mà đã muốn ăn cơm mềm con gái người ta rồi!

"Không sao, tôi biết nấu cơm, biết giặt đồ, cái gì cũng biết." Chu Vân Sung nói với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: "Nam thần ốc đồng, muốn thử không?"

Lâm Mạch Lộ hơi sững sờ bởi lời của anh.

Ờm… tự nhiên lại có chút dao động rồi, phải làm sao đây?

*

[Lời tác giả]

Anh Chu: Không muốn nỗ lực, muốn vợ nuôi.

Chị Lộ: Người đẹp, mơ cũng thật đẹp.