Chương 9

Tin tức trong trường lan rất nhanh, chuyện cậu bị tai nạn không ít người nghe nói qua. Thêm vào đó cậu còn có thói quen “mỗi ngày làm một việc tốt”, thường giúp đỡ người già xách đồ và bấm thang máy vì vậy quan hệ láng giềng rất tốt. Mỗi lần gặp đều được hỏi han tỉ mỉ.

Đối diện với những ông bà ấy, Thẩm Thập An luôn thu lại vẻ lạnh lùng mà dịu giọng dịu sắc. Hàng mi dày cụp xuống một nửa trông ngoan ngoãn, xinh đẹp đến mức khiến người ta níu tay không muốn buông.

Hai vệ sĩ vẫn tận chức bám theo phía xa. Cả hai đều từng được huấn luyện quân đội chính quy, bám đuôi yên lặng tới mức bình thường Thẩm Thập An không nên phát hiện được. Nhưng nhờ linh tuyền bồi dưỡng, thính lực, thị lực và quan sát lực của cậu nhạy bén hơn hẳn người thường nên hai bóng người xa xa lọt vào mắt cậu rất dễ dàng.

May mà họ không theo quá sát nếu không đột nhiên có hai vệ sĩ đứng kè kè, e mấy ông bà sẽ hỏi càng nhiều hơn.

Ra khỏi cổng khu, Thẩm Thập An mới thở phào như vừa trút được gánh nặng, đôi mày trở lại lạnh nhạt và bước chân cũng nhẹ hơn.

Siêu thị cách khu nhà không xa, đi bộ băng qua con đường là tới. Cậu mua ít thực phẩm tươi, vài chai sữa tươi, nước trái cây, ít đồ ăn vặt và bổ sung đồ tắm rửa vệ sinh. Trước khi thanh toán, cậu chợt nhớ tới liền đẩy xe sang khu nông sản. Lục tìm một hồi mới thấy mấy gói hạt giống ở kệ dưới cùng.

Vì không phải nơi bán hạt giống chuyên dụng nên chủng loại ít, Thẩm Thập An chọn một gói hạt cà chua và một gói hạt dưa lưới. Ôm túi giấy trở về khu, cậu còn mải suy nghĩ xem nên gieo chúng ở đâu trong không gian.

Mải nghĩ quá nên bước hụt bậc thềm, người khựng lại rồi kịp đứng vững nhưng một gói thịt hộp từ miệng túi lăn ra và lăn đi khá xa.

Cậu chạy mấy bước còn chưa kịp nhặt thì một bóng đen bỗng lao ra từ bụi cây, ngoạm lấy gói thịt rồi quay lại nhe răng, hai chân trước hạ thấp và toàn thân xù lông gầm gừ đe dọa: “Gâu gâu!”

Cực kỳ hung dữ.

Thẩm Thập An dừng bước. Nhìn con chó con lấm lem còn nhỏ hơn bàn chân mình, cậu nheo mắt chỉ vào gói thịt trong miệng nó mà lạnh giọng: “Của tao.”

“Gâu gâu!!” Càng hung dữ.

Vốn chẳng hứng thú gì với thú cưng, Thẩm Thập An bỗng cảm thấy mình bị khıêυ khí©h.

Khu nhà quản lý tốt, mấy năm cậu ở đây chưa từng thấy chó mèo hoang. Con này ở đâu ra? Nhìn bộ dạng còn nhỏ lắm, tầm hai ba tháng tuổi. Là chó nhà hàng xóm chạy lạc hay bị mẹ bỏ rơi lang thang vào đây?

Dù thế nào thì cướp thịt của cậu là sai.

Cậu đặt túi giấy sang một bên rồi ngồi xổm xuống. Trước khi con chó kịp tấn công cậu nhanh như chớp túm lấy da gáy nó, nhờ linh tuyền nên phản xạ của cậu nhanh hơn trước nhiều. Con chó nhẹ hẫng, bế lên mới thấy là chó đực và trên người bốc mùi hôi chua lâu ngày chưa tắm.

Thẩm Thập An cau mày ghét bỏ đưa nó ra xa một chút.

Bị người nắm gáy, bản năng loài thú khiến cơ thể con chó cứng đờ nhưng nó không chịu khuất phục mà trừng mắt, cổ căng cứng và bốn chân giãy loạn muốn thoát ra, trông y như một con chó nhỏ thần kinh phát triển kém.

Dù thế, nó vẫn không nhả miếng thịt trong miệng.

Thẩm Thập An nhìn chằm chằm nó vài giây rồi bình thản trước tiếng gầm gừ đe dọa.

Nhớ tới việc Vân Phi Dương khuyên cậu nuôi chó lại nghĩ hôm nay “mỗi ngày làm một việc tốt” vẫn chưa thực sự khiến cậu hài lòng, cậu do dự chốc lát lắc nhẹ cổ tay như vẩy mớ rau: “... Hay là, theo tao về nhà?”