Chương 8

Cố gắng kiên nhẫn lật thêm vài trang, phát hiện vẫn mù tịt như những lần trước Thẩm Thập An đành cất sách về chỗ cũ rồi quay ra phòng khách.

Cuối phòng khách là cầu thang gỗ dẫn lên tầng hai. Cậu vừa bước lên được nửa cầu thang quả nhiên lại bị một lớp màn vô hình chặn lại.

Vẫn chưa thể lên trên... liên quan đến không gian này còn quá nhiều điều cậu chưa khám phá nổi.

Ra khỏi nhà tre, Thẩm Thập An tập trung tinh thần vào hình xăm trên cổ tay. Ý niệm vừa động cậu đã quay lại trong phòng tắm.

Hơi nước khi nãy tắm còn chưa tan hết, gương phản chiếu rõ thân hình cậu. Thời gian trong không gian và hiện thực chênh nhau khoảng 2:1, ở trong không gian hai giờ thì ngoài hiện thực mới trôi qua một giờ.

Xem ra trước kỳ thi có thể dùng nơi này để “học gạo” cũng không tồi.

Thẩm Thập An thay quần áo mặc bộ đồ ở nhà ca rô trắng hồng nhạt, sắc màu dịu dàng làm khí chất lạnh lùng cũng mềm đi vài phần để lộ nét dịu dàng giống mẹ.

Nhờ Vân Phi Dương giúp nhà cửa đã sạch sẽ nhưng hơn nửa tháng không ở vẫn còn nhiều thứ cần dọn. Cậu đem chăn gối ra ban công phơi nắng, ga giường tháo ra nhét vào máy giặt, hoa quả và đồ bổ từ bệnh viện mang về cất gọn trong tủ lạnh. Xách bình tưới nhỏ, cậu vòng qua con robot quét nhà đang chạy loạn trong phòng mà ra ban công tưới cây.

Những chậu cây xanh trên ban công đều do ông bà ngoại trồng. Khi bà ngoại còn sống cả ban công được chăm sóc thành một khu vườn nhỏ thu nhỏ, từ những loại rau quen thuộc như bí đỏ, ớt cho đến các loại hoa dây leo rực rỡ, bốn mùa đều ngập tràn sức sống.

Sau khi bà ngoại mất nhiều cây cối rau hoa héo rụi mà chết dần. Mãi đến khi ông ngoại hồi phục tinh thần cẩn thận chăm sóc trở lại, ban công mới lại xanh tươi.

Đợi đến khi ông ngoại cũng mất Thẩm Thập An lại không biết phải làm gì với mảnh vườn nhỏ này.

Cậu từng thử dựa theo sách trồng trọt và tra cứu tập tính của các loài cây trên mạng để chăm sóc nhưng những cây từng được yêu thương chăm chút dường như còn mong manh hơn cả sinh mạng con người. Dù cậu nỗ lực thế nào, mỗi ngày vẫn có một hai chậu chết héo.

Về sau, những cây còn sống phần lớn được cậu đem tặng cho hàng xóm trên dưới vốn yêu thích chăm sóc hoa cỏ và chỉ giữ lại một phần nhỏ như muốn “chứng minh khả năng làm vườn” của mình. Đến giờ chỉ còn một chậu xương rồng, một chậu nha đam và một bụi trầu bà đang chật vật sống sót.

Hơn nửa tháng không ai tưới nước, nha đam và trầu bà vốn ưa ẩm chắc cũng sắp không trụ nổi.

Ngón tay bóp thử lá nha đam đã teo tóp một nửa Thẩm Thập An khẽ cau mày. Cậu suy nghĩ một chút, thân ảnh thoắt cái biến mất và khi trở lại trong tay đã là bình xịt đầy nước linh tuyền.

Linh tuyền có thể chữa lành vết thương, chắc cũng nuôi dưỡng được cây cối chứ?

Cậu không hoàn toàn chắc chắn vì nhu cầu của cơ thể người và thực vật khác nhau nhưng lúc này cũng chỉ có thể “cứu vớt trong tuyệt vọng” mà thử.

Không biết có phải ảo giác hay không, sau khi tưới bằng linh tuyền nha đam và trầu bà quả thật có dấu hiệu phục hồi nhanh chóng thấy rõ.

Xương rồng trước khi cậu nhập viện mới được tưới nên tạm thời chưa cần. Thẩm Thập An ngắm những chiếc gai nhọn một lúc rồi đưa tay nhấc nguyên cả chậu xương rồng lên. Ý niệm vừa động, xương rồng cùng chậu biến mất khỏi tay cậu.

Hóa ra không chỉ những vật vô tri như dép, khăn mới có thể mang vào không gian mà cả sinh mệnh thực vật như xương rồng cũng được. Không biết động vật có được hay không?

Lại nắm được thêm một quy tắc của không gian Thẩm Thập An thấy khá hài lòng. Nhìn sắc trời, cậu quyết định tranh thủ trước khi mặt trời lặn đi siêu thị mua ít đồ dùng sinh hoạt.

Ông ngoại lúc còn sống là giáo viên của Đại học Y thành phố H, nhiều cư dân trong khu cũng là đồng nghiệp. Ai cũng biết Thẩm Thập An, sau khi ông ngoại mất họ ít nhiều đều quan tâm cậu. Vì vậy dọc đường ra cổng, cậu liên tục bị gọi lại chào hỏi.