Chương 7

Vết thương nặng nhất trên người Thẩm Thập An là do mảnh kính vỡ cắt rách, sâu cạn chằng chịt. Một vài tĩnh mạch bị đứt khiến lượng máu chảy ra khá lớn trông đáng sợ nhưng thực chất đều là vết ngoài da, tĩnh dưỡng hai ngày là kết vảy. Ngoài ra cậu thậm chí không bị chấn động não nhẹ. Nếu không phải do Cố tiên sinh kiên quyết yêu cầu thì cậu hoàn toàn không cần nằm viện đến nửa tháng.

Tài xế chiếc xe tải gây tai nạn đã bỏ trốn khỏi hiện trường trước khi xe cứu thương đến. Cảnh sát điều tra phát hiện đó là lao động thời vụ được một công trường khai thác mỏ thuê, thông tin trên hợp đồng và số liên lạc và địa chỉ đều là giả. Đến nay vẫn chưa có tin tức gì, nghi phạm còn đang lẩn trốn.

Chỉ có Thẩm Thập An biết, trong buổi chiều mùa đông mưa phùn u ám ấy, trong vụ tai nạn thảm khốc đó và trên ghế lái chật hẹp nồng nặc mùi máu kia đã xảy ra chuyện kỳ bí đến thế nào.

Không gian ấy dường như luôn giữ nhiệt độ ở mức khoảng hai mươi độ nên dù chỉ quấn mỗi khăn tắm ngang hông thì cậu cũng không thấy lạnh.

Bốn bề yên tĩnh, chỉ có tiếng nước róc rách từ miệng tuyền. Thẩm Thập An tựa vào vách hồ linh tuyền, nước ấm bao bọc toàn bộ thân thể từ ngực trở xuống. Cậu ngẩng đầu nhìn “bầu trời” màu lam nhạt phía trên.

Khi cơn kinh ngạc và khó tin ban đầu lắng xuống, trong lòng chỉ còn lại vô số nghi vấn.

Không gian này rốt cuộc là thứ gì? Ai đã tạo ra nó? Nó có liên quan gì đến nhà họ Thẩm? Ngoài cậu ra, còn ai biết bí mật về chuỗi hạt Phật ấy không?

...

Những nghi vấn na ná nhau hoặc hoàn toàn khác nhau cứ nối tiếp hiện lên không dứt. Nhưng chỉ ngồi đây ngâm nước thì hiển nhiên không thể tìm ra đáp án.

Thẩm Thập An cúi đầu vốc nước vỗ lên mặt. Chết một lần rồi đến đâu hay đến đó, nghĩ nhiều cũng vô ích.

Khoảng nửa tiếng sau, cảm nhận cơ thể căng tràn sinh lực Thẩm Thập An chống tay nhảy vọt ra khỏi linh tuyền, động tác nhanh nhẹn dứt khoát. Cậu dùng khăn tắm lau khô nước trên người rồi quấn lại ngang hông, men theo con đường cỏ xanh rì mềm mượt tiến về phía tòa nhà tre.

Cảm giác cỏ mềm dưới chân thật kỳ lạ trộn lẫn giữa tê tê nhột nhột, đất bên cạnh tơi xốp đen nhánh phản chiếu ánh sáng như hàm ý đầy sức sống.

Nhìn khoảng đất bằng phẳng được suối bao quanh, Thẩm Thập An chợt nghĩ có nên trồng gì đó ở đây nếu không thì quá phí phạm.

Nhưng trồng cái gì?

Cậu hoàn toàn không có kinh nghiệm trồng trọt lại sống trong thời đại mua rau quả cực kỳ tiện lợi, việc vào không gian này đào đất trồng trọt nghĩ sao cũng thấy dư thừa.

Vừa nghĩ vừa vòng qua hai gốc cây cổ thụ trước lầu, bước lên bậc thềm hành lang. Thẩm Thập An dừng ở cửa, cầm chiếc khăn bông gấp gọn trên ghế lau sạch chân rồi xỏ vào đôi dép bông để bên cạnh.

Hai thứ này đều do cậu nhờ Phạm Quốc Bình mua khi còn nằm viện, sau đó thử nghiệm mới phát hiện ra: Chỉ cần là đồ vật tiếp xúc trực tiếp với cơ thể đều có thể theo cậu tiến vào không gian này.

Tầng một tòa nhà tre không lớn tổng cộng có bốn gian phòng, gian giữa là phòng khách và bên phải là thư phòng.

Bước vào thư phòng, bài trí đơn giản mà thanh nhã. Thẩm Thập An đi thẳng tới chiếc giá sách cao sát trần. Trên giá chỉ có duy nhất một quyển sách. Cậu lấy xuống, bốn chữ lớn trên bìa cổ xưa lại đập vào mắt.

Quy Khư Công Pháp.

Quyển sách này Thẩm Thập An đã xem đi xem lại nhiều lần. Trong tiềm thức cậu cảm nhận được, quyển sách này và linh tuyền chính là hai thứ quan trọng nhất trong không gian này. Nếu nắm được nội dung trong sách thì chắc chắn sẽ hiểu sâu hơn về nơi này.

Chỉ tiếc phần lớn chữ trong sách đều là chữ phồn thể, nhận dạng đã khó câu chữ lại tối nghĩa, sắp xếp rối rắm. Rõ ràng cậu nhận ra từng chữ nhưng ghép lại chẳng hiểu gì hệt như đọc thiên thư.