Chương 5

Khác với sự kiềm chế thu mình của Thẩm Thập An, Vân Phi Dương vừa thắp hương vừa luyên thuyên: “Dì ơi, con lại qua quấy rầy dì đây. Nhưng hôm nay An An là bệnh nhân nên con không bắt cậu ấy xuống bếp nữa, lát con gọi vài món canh bồi bổ đàng hoàng cho cậu ấy ăn. Dì yên tâm An An bị tai nạn nhưng không sao, bây giờ nhảy nhót khỏe re. Người ta nói ‘đại nạn không chết ắt có hậu phúc’ trên trời có dì phù hộ, dưới đất có con chăm thì sau này kiểu gì cũng hóa dữ thành lành, ngày ngày may mắn...”

Cho tới khi nén hương gần tàn, cậu ấy mới tiếc rẻ cắm hương vào lư và theo Thẩm Thập An ra phòng khách đặt đồ ăn gọi ngoài.

Nhân lúc chờ cơm, hai người tiện tay lau bụi dọn nhà. Vân Phi Dương bỗng nhớ ra: “À đúng rồi, chẳng phải cậu ngày nào cũng ‘làm một việc tốt’ à, hôm nay chắc còn chưa làm nhỉ?”

Bà ngoại và mẹ đều tin Phật mà bản thân Thẩm Thập An không tin lắm nhưng chịu ảnh hưởng của mẹ mà kiên trì “mỗi ngày làm một việc tốt” đã hơn mười năm, ngay cả khi nằm viện cũng chưa từng quên. Nghe nhắc, cậu trầm ngâm: Làm việc tốt không ở lớn nhỏ, đỡ người một tay cũng tính. Chỉ là mới về nhà, e không có dịp ra tay.

Vân Phi Dương phịch xuống sofa rồi gác chân lên bàn trà. Một câu “hay cậu qua bóp vai đấm chân cho tôi” còn chưa kịp thốt thì chuông cửa đã reo, ngoài cửa vang lên tiếng shipper: “Có phải anh Vân Ngạo Thiên không ạ, đồ ăn của anh đến rồi.”

Thẩm Thập An liếc Vân Phi Dương rồi nhướng mày. Trong tiếng cười khúc khích của đối phương cậu vào bếp lấy chai nước rồi mở cửa, một tay nhận đồ còn một tay đưa chai nước khoáng: “Cảm ơn anh, uống ngụm nước cho đỡ khát.”

Shipper sững một giây nhận nước cười tươi: “Vâng, cảm ơn anh! Hài lòng nhớ cho em năm sao nhé!”

Thẩm Thập An gật đầu: “Được.”

Tặng nước kèm đánh giá tốt có lẽ “một việc tốt” hôm nay coi như đạt chuẩn.

Ăn xong lại tráng miệng, Thẩm Thập An tiễn Vân Phi Dương cùng một túi lớn hoa quả ra cửa.

Vân Phi Dương xách túi vừa đi vừa nói: “Chỉ dựa vào vệ sĩ thôi không ổn, cậu ở một mình vẫn hơi nguy hiểm. Ê, mai là thứ bảy, tớ đi làm ở bệnh viện thú y. Hay để tớ mang cho cậu một con chó nhé? Bên tớ nhận nuôi nhiều chó hoang lắm, đều tắm rửa và tiêm phòng đầy đủ rồi. Cậu thích giống nào?”

Theo ý cha mẹ, Vân Phi Dương học y nhưng cậu ấy lại mê thú y hơn nên tranh thủ ngoài giờ đi làm thêm ở phòng khám thú y. Theo lời cậu ấy thì: “Chữa người sao bằng chữa chó vừa ngoan vừa đáng yêu lại không ‘bệnh nhân gây hấn’.”

“Để xem.” Thẩm Thập An cân nhắc rồi chưa vội đồng ý. Cậu không mấy thích nuôi thú cưng. “Nếu nuôi, tớ sẽ bảo cậu.”

“Nhớ đấy nhé, đừng tự đi mua. Nhận nuôi thay cho mua bán, không giao dịch thì không có hại!” Vân Phi Dương vẫy tay qua cánh cửa thang máy đang khép dần: “Thôi cậu vào đi, nghỉ cho khỏe.”

Tiễn bạn đi rồi, Thẩm Thập An vào phòng ngủ lấy quần áo sạch vào phòng tắm xả nước tắm.

Chừng hai mươi phút sau, một bóng người cao thẳng từ sau cánh cửa kính bước ra quấn khăn tắm ngang hông và đi đến trước gương.

Những ngón tay thon gạt qua mặt gương vài cái, giọt nước đọng lăn xuống, bóng hình chàng trai hiện rõ.

Mái tóc đen ướt sũng nhỏ giọt, hơi nước khiến gương mặt ửng hồng và môi mỏng khép nhẹ sắc đỏ càng thêm rực, rõ ràng mang vẻ quyến rũ gần như yêu dị nhưng lạnh ý trong đôi mắt đen lập tức kéo ra khoảng cách khó chạm tới.

Thân hình chàng trai hơi gầy nhưng không yếu, cơ bắp mỏng vừa khít và đường nét trơn mượt kéo dài xuống dưới lớp khăn tắm ánh lên thứ sáng bóng mê người trong làn hơi nước.

Ánh mắt Thẩm Thập An lướt qua gương mặt của chính mình rồi dừng ở cổ tay trong gương...

Chuỗi hạt vốn chưa từng tháo đã biến mất từ lâu. Thay vào vị trí đó là một hình xăm màu xanh thẫm quấn trọn cổ tay phải, hoa văn ôm khít làn da trắng tương phản rõ rệt, đẹp đến mức yêu mị.