Hai vệ sĩ chặn Thẩm Thập An ngay trước cửa: “Ngài Thẩm, vì an toàn, tốt nhất để chúng tôi kiểm tra trước.”
Thẩm Thập An mím môi gật đầu. Cậu đứng ngoài cửa nhìn họ rà soát từng góc. Đến khi Vạn Phong định mở cửa kho hướng bắc cậu cau mày trầm giọng: “Khoan, chỗ đó không được vào.”
Nói xong cậu bước lên trước tự tay xoay nắm mở cửa.
Kho này diện tích gần bằng phòng ngủ phụ, vì hướng bắc nên mát hơn. Dù trên bản vẽ gọi là kho chứa nhưng trong phòng chẳng cất gì mà chỉ có một chiếc bàn gỗ dựa tường, đặt một chiếc hũ gốm xanh nhạt và cạnh đó là bức ảnh đen trắng được phóng to, trước ảnh đặt lư hương gốm đỏ bốn góc và hai chân đèn cắm nến.
Vạn Phong lập tức hiểu đây là nơi thờ cúng liền lùi một bước rồi nhỏ giọng: “Xin lỗi.”
“Không sao.” Gương mặt Thẩm Thập An không gợn sóng mà quay sang Phạm Quốc Bình: “Cảm ơn hai người đã ở bên tôi suốt những ngày qua, giờ tôi đã bình an về nhà, hai anh cũng có thể yên tâm giao việc.”
Phạm Quốc Bình và Vạn Phong nhìn nhau mặt hiện chút áy náy: “Chuyện là... chúng tôi được Cố tiên sinh thuê, yêu cầu bảo vệ cậu 24 giờ. Tiền lương đã nhận nếu chưa có chỉ thị của ngài ấy, chúng tôi không dám bỏ ngang. Cũng chỉ là vì an toàn của cậu thôi.”
Thẩm Thập An hiểu rõ đạo lý cũng không làm khó họ, hàng mi dày khẽ rũ rồi ngẩng lên: “Nhưng hai người cũng thấy, nhà tôi không đủ chỗ cho cả hai ở.”
Dù có chỗ cậu cũng không thể suốt ngày cùng ở chung với hai người. Không muốn và cũng không thể.
Phạm Quốc Bình cười xòa: “Chuyện này cậu khỏi lo.” Nói xong bước ra mở cửa căn hộ đối diện: “Cố tiên sinh đã sắp xếp cả, chúng tôi ở ngay đối diện, tuyệt đối không quấy rầy đời sống riêng tư của cậu, cậu cứ coi như chúng tôi không tồn tại.”
Đã vậy, Thẩm Thập An cũng chỉ đành chấp nhận. Tiễn hai người ra ngoài, cậu đóng cửa rồi quay lại phòng.
Vân Phi Dương nãy giờ im lặng lúc này mới lên tiếng, dường như đã ngẫm ra điều gì: “Cố tiên sinh tốt thế sao còn phải mời vệ sĩ? Còn bảo vệ 24 giờ vì an toàn của cậu, cậu có phải lãnh đạo quốc gia đâu mà cần đề phòng ám sát...” Nói đến đây, cậu ấy đột ngột trừng mắt: “Đm, chẳng lẽ... tai nạn của cậu không phải là ngoài ý muốn!”
Vân Phi Dương vừa kinh hãi vừa phẫn nộ suýt nữa nhảy dựng lên. Trái lại, gương mặt Thẩm Thập An vẫn bình thản không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận: “Không có chứng cứ, ai cũng không dám chắc.”
Cậu cúi xuống thay dép, tiện tay lấy thêm một đôi đưa cho Vân Phi Dương.
“Xác định thế nào được! Nếu vụ tai nạn không có gì mờ ám thì Cố tiên sinh sao lại rầm rộ thuê vệ sĩ cho cậu!” Tính Vân Phi Dương như pháo, chạm là nổ. Bất chợt biết có kẻ muốn hại anh em mình, mặt cậu ấy đỏ bừng hận không thể vác dao bổ nhào vào hung thủ: “Ai làm? Ai muốn hại cậu! Tớ biết rồi, chắc chắn là vợ Cố tiên sinh đúng không! Má ơi, cậu họ Thẩm, sổ hộ khẩu chẳng dính dáng gì nhà họ Cố mà bà ta bám chặt cậu làm gì! Hồi trước bà ta làm những chuyện đó còn chưa đủ độc ác...”
Thẩm Thập An bỗng quay lại nhìn cậu ấy sắc mặt không lộ vui buồn nhưng lạnh ý trong mắt lập tức khiến Vân Phi Dương như bị bóp nghẹt cổ, khựng lại.
Một lúc sau, cậu ấy gãi mạnh đầu như trút giận: “Không nói nữa, tớ không nói nữa, được chưa.” Lòng thì lầm bầm: Sao chỉ nằm viện một lần mà lúc lạnh mặt còn đáng sợ hơn trước vậy.
Thấy Thẩm Thập An bước vào phòng thờ, cậu ấy vội thay dép mà lon ton theo vào. Trong không gian tĩnh mịch, mùi hương thoang thoảng khiến cậu ấy theo bản năng hạ thấp giọng: “Để tớ thắp cho dì một nén.”
Thẩm Thập An châm nến, dùng lửa nến mồi ba nén hương cầm trong tay rồi khẽ nói với bức ảnh đen trắng: “Mẹ, con về rồi.”
Người phụ nữ trong ảnh rất đẹp, mày mắt dịu dàng và tóc dài xõa vai. Nét ngũ quan và Thẩm Thập An có bảy tám phần tương tự nhưng khí chất lại khác hẳn; đôi mắt cười khẽ cong như ánh sáng lấp lánh dưới mặt trời.