Vân Phi Dương vẫn thấy lo lắng mà ngồi trên sofa dán mắt theo dõi cậu, sợ cậu đang cố gượng nhỡ đâu lại “bụp” một tiếng ngất xỉu ngay tại chỗ.
Dựa theo khoảng cách giữa hai người, nếu Thẩm Thập An thật sự ngất xỉu thì cậu ấy hoàn toàn có thể lao tới kịp và đỡ lấy – Vân Phi Dương âm thầm nghĩ, mông dính chặt vào sofa lặng lẽ nhích lại gần thêm một chút. Ừ, thế này là ổn, đảm bảo có thể trong nháy mắt hóa thân thành anh hùng cứu mỹ nhân.
Thế nhưng cảnh tượng trong đầu cậu ấy không xảy ra, bởi Thẩm Thập An trông quả thật chẳng có gì bất thường. Cậu đi lại trong phòng hết sức tự nhiên, động tác lưu loát dưới bộ đồ bệnh nhân và chiếc áo thun dài tay cũng không hề có vết băng bó vấy máu hay những vết thương ghê rợn sau tai nạn.
Đến khi Thẩm Thập An quay lưng mặc một chiếc áo len mỏng ôm sát màu đen Vân Phi Dương mới nhận ra điều khác lạ: “Ơ, chuỗi hạt Phật của cậu đâu?”
Cổ tay phải Thẩm Thập An từ trước đến nay luôn đeo một chuỗi hạt Phật bằng ngọc mực, mỗi hạt đều được chạm khắc thành hình hoa sen cổ điển. Đây là di vật mẹ cậu để lại, Vân Phi Dương quen biết cậu bấy lâu chưa từng thấy cậu tháo xuống.
Giờ chiếc áo len ôm sát, cổ tay phải trống trơn rõ ràng chẳng đeo gì.
Động tác kéo khóa áo khoác của Thẩm Thập An khựng lại thoáng chốc nhưng gương mặt vẫn bình thản: “Tỉnh dậy sau phẫu thuật thì đã không thấy nữa, chắc đứt dây trong vụ tai nạn.”
Hiểu rõ chuỗi hạt quan trọng thế nào với Thẩm Thập An, Vân Phi Dương nghẹn nửa ngày mới cố nặn ra một câu an ủi: “... Cũ đi thì mới tới.” Nói xong liền hận không thể tự tát mình, câu gì khó nghe thế không biết!
Thẩm Thập An hiểu tính cậu bạn nên không để bụng, thay quần áo xong xách hành lý: “Đi thôi.”
Vân Phi Dương vội vàng giành lấy túi đồ ra sức lấy công chuộc tội: “Cậu là bệnh nhân mà sao có thể để cậu xách! Đưa tớ.” Ánh mắt quét một vòng giỏ hoa quả trong phòng: “Thế còn mấy thứ này?”
Thẩm Thập An liếc mắt: “Cứ để đấy, vốn dĩ cũng đâu phải mang cho tớ.”
Bệnh nhân tặng quà cho bác sĩ là chuyện thường nhưng bác sĩ tặng đồ cho bệnh nhân thì đúng là hiếm. Cậu nghĩ thầm, mấy thứ này đều do các lãnh đạo bệnh viện gửi đến sau khi Cố tiên sinh đến thăm.
Vân Phi Dương không chịu: “Đã đưa đến phòng cậu thì là của cậu! Nhiều hoa quả với đồ bổ thế này bỏ thì phí lắm. Chậc, đúng là cậu chẳng biết quý gì cả.”
Cậu ấy ôm mấy bó hoa chạy ra trạm y tá xin mấy cái túi vải to rồi lựa chọn cẩn thận chất đầy ba túi, còn thò đầu ra cười hì hì với hai vệ sĩ ngoài cửa: “Mang về cho An An nhà chúng tôi bồi bổ sức khỏe, hai anh giúp một tay nhé?”
Phạm Quốc Bình vui vẻ, một tay nhấc hai túi nhẹ như không. Vệ sĩ còn lại trẻ hơn, tên Vạn Phong dáng cao hơn cả Vân Phi Dương nét mặt nghiêm nghị, nhìn cậu ấy một hồi rồi mới cúi người xách nốt túi còn lại.
Vân Phi Dương rùng mình trong lòng: Không biết vị Cố tiên sinh kia mời người ở đâu, trông y như sói dữ.
Bốn người được trưởng khoa tiễn xuống bãi đỗ xe ngầm. Phạm Quốc Bình lái xe, Vạn Phong ngồi ghế phụ còn Thẩm Thập An và Vân Phi Dương ngồi sau. Chừng nửa tiếng sau họ tới căn hộ gần trường y của Thẩm Thập An.
Căn hộ là di sản ông bà ngoại để lại, nằm trong khu tập thể gia đình cán bộ giáo viên trường y, quý giá ở chỗ được hưởng sưởi ấm đô thị điều hiếm có ở thành phố H phía nam.
Vừa mở cửa, hơi ấm tràn ra khiến ai nấy như bị xông thẳng vào mặt.
Nhà hai phòng ngủ, một phòng khách, một bếp và hai nhà vệ sinh, kèm một kho chứa và ban công. Diện tích không lớn nhưng Thẩm Thập An ở một mình rất thoải mái.
Nhà cửa gọn gàng, dù hơn nửa tháng không có ai ở vẫn chỉ phủ một lớp bụi mỏng chỉ cần quét dọn sơ là sạch bóng.