Chương 2

Cậu và Vân Phi Dương cùng là sinh viên năm hai của đại học y khoa thành phố H, cùng trường khác khoa nhưng có một số môn đại cương vẫn học chung. Hôm nay là thứ sáu, cậu nhớ buổi sáng lẫn buổi chiều đều có tiết chuyên ngành.

“Cậu xuất viện sao tớ lại không tới được, tớ là loại người vô tình thế à? Dù có núi đao biển lửa cũng không cản được bước chân tớ chạy đến với cậu đâu.” Vân Phi Dương hai tay đút túi mà vòng qua vệ sĩ bước vào, trước tiên pha trò một câu rồi mới nói vào chính sự: “Sắp thi cuối kỳ rồi, thầy cô kiểm tra sĩ số cũng không gắt lắm. Hơn nữa còn có bạn cùng phòng che chắn, thật sự có điểm danh thì bảo cậu ấy hô tên giúp là được.”

Ánh mắt đảo một vòng trong phòng cuối cùng dừng trên người Thẩm Thập An, Vân Phi Dương huýt sáo: “Cuộc sống của cậu phong phú ghê đấy, hoa quả tươi và đồ bổ dưỡng đủ cả. Tớ thấy cậu còn có vẻ khí sắc tốt hơn trước khi nhập viện.”

Điều này đúng là thật. Có lẽ vì ở trong nhà lâu nên da Thẩm Thập An nhìn trắng hơn trước mà không phải kiểu trắng bệnh hoạn vì thiếu nắng. Đứng xa thì không nhìn rõ, chỉ khi đến gần mới thấy làn da mịn đến mức gần như không nhìn thấy lỗ chân lông, trắng hồng sáng bóng nhìn hơn hẳn dạng sinh viên y phải thức đêm chơi game rồi lại thức đêm ôn thi như cậu bạn mình cả mấy bậc.

Vân Phi Dương nhìn mãi mới thấy được chút dấu vết bệnh nhân sau tai nạn trên người cậu: “Chỉ là gầy đi nhiều thật.” Tặc lưỡi một cái rồi nghĩ nếu để mấy cô bạn gái trong trường thấy thì chắc xót xa lắm.

Trước mặt bạn thân, Thẩm Thập An rõ ràng thoải mái hơn nhiều: “Hay là tớ gia hạn phòng bệnh cho cậu cũng vào ở hai hôm? Không cần làm gì nhiều, mỗi ngày để y tá tiêm cho hai mũi là được.”

Vân Phi Dương cười hì hì: “Vậy ngại quá, vẫn là đừng làm phiền các chị y tá.” Thấy cửa đã đóng, cậu ấy tiện tay lấy một quả quýt trong giỏ hoa quả vừa tung lên vừa hỏi: “Hai vệ sĩ đứng ngoài cửa là sao thế? Lần trước đến chưa thấy, là ba cậu... khụ, là chú Cố sắp xếp cho à?”

Thẩm Thập An ừ một tiếng, mái tóc đen dài theo động tác cúi người kéo khóa hành lý rủ xuống trước mắt rồi không giải thích gì thêm.

Biết đây không phải chuyện nên đào sâu nên Vân Phi Dương cũng không gặng hỏi nữa: “Thủ tục xuất viện xong chưa? Có gì cần tớ giúp thu dọn không?”

Vừa nói vừa cầm túi giấy trên bàn trà, mới mở ra đã giật mình...

Bên trong là quần áo của Thẩm Thập An, cậu ấy nhận ra. Nhưng trên áo len mỏng màu xám nhạt và áo khoác ngoài loang lổ vết máu sẫm màu đã khô và máu gần như thấm đẫm toàn bộ vải. Sắc màu thẫm nặng và diện tích rộng khiến người ta không khỏi rùng mình và lập tức liên tưởng đến những chấn thương khủng khϊếp mà chủ nhân quần áo từng trải qua.

Mặt Vân Phi Dương trắng bệch, nét cười vốn có biến mất mà lo lắng nhìn Thẩm Thập An: “Má ơi, cậu bị tai nạn nghiêm trọng thế à.”

Sau khi tai nạn xảy ra, bệnh viện thông qua thẻ sinh viên của cậu liên lạc với trường, nhà trường lại báo cho cố vấn và cố vấn liên lạc với người thân duy nhất của Thẩm Thập An – vị Cố tiên sinh đang ở thành phố B. Đợi đến khi cậu ấy gọi điện mãi không được nghi có chuyện liền báo lại cố vấn dò hỏi thì đã là ngày thứ hai sau khi cậu nhập viện.

Khi đó Thẩm Thập An vừa phẫu thuật xong, tuy ở phòng ICU nhưng nhìn sắc mặt cùng lời bác sĩ chủ trị thì tình hình dường như không quá nghiêm trọng. Đến lúc này nhìn tận mắt bộ quần áo đẫm máu, cậu bạn mới giật mình nhận ra Thẩm Thập An rõ ràng đã đi một vòng quỷ môn quan trở về.

Thẩm Thập An cầm lại túi giấy từ tay bạn mà bỏ vào túi hành lý: “Trông đáng sợ vậy thôi, đều là vết thương ngoài da cả.”

Vân Phi Dương có chút nghi ngờ: “Thật không đó?” Nhìn lượng máu trên quần áo, rõ ràng là đến mức mất máu nguy hiểm.

“Thật mà.” Ánh mắt Thẩm Thập An trong vắt như ngọc đen: “Tớ lừa cậu làm gì, thật sự có vấn đề nghiêm trọng thì bác sĩ đâu cho tớ xuất viện. Thủ tục đã xong hết, đồ đạc cũng thu dọn xong rồi đợi tớ thay quần áo là có thể đi.”