Chương 1

Khu vực phía nam thành phố H, dù đã cuối tháng mười hai mà nhiệt độ trung bình hàng ngày vẫn trên 5 độ. Gặp ngày trời đẹp như hôm nay, bầu trời không một gợn mây và chẳng có lấy một cơn gió, ánh nắng vàng rực hòa vào không khí và ấm áp đến mức khiến người ta từ tận xương cốt sinh ra cơn buồn ngủ lười biếng.

Cô y tá Tiểu Khả mới chính thức đi làm chưa đầy nửa năm ôm theo một túi giấy đi đến cửa phòng bệnh, trong lòng bỗng nhiên có chút căng thẳng.

Cô ấy quay đầu nhìn về phía trạm y tá cách đó không xa có bốn năm cô y tá cùng lứa cách đây mấy phút vì thua oẳn tù tì, không cam tâm giao việc mang đồ vào phòng bệnh VIP cho cô ấy lúc này đang tròn mắt dán người sau quầy ngó chằm chằm. Thấy Tiểu Khả quay đầu, người thì nháy mắt, người thì lè lưỡi, còn có người siết chặt nắm tay không phát ra tiếng mà làm động tác cổ vũ.

Mặt Tiểu Khả đỏ bừng, trong sự căng thẳng lại xen lẫn chút e thẹn. Cô ấy quay đầu lặng lẽ hít sâu một hơi, chào hỏi hai vệ sĩ canh ngoài cửa đã quen mặt suốt nửa tháng qua, sau đó gõ cửa rồi vặn nắm đẩy cửa bước vào: “Ngài Thẩm, ngài có ở trong không? Tôi vào nhé.”

Phòng bệnh VIP rộng rãi bài trí tinh tế, rèm dày màu lam khói kéo toàn bộ ánh nắng rực rỡ xuyên qua lớp voan mỏng tràn ngập khắp gian phòng sáng rỡ.

Người mà Tiểu Khả gọi là “ngài Thẩm” đang đứng cạnh tủ áo phía sau sofa với bộ quần áo bệnh nhân trên người vẫn chưa thay, tay đang cầm mấy món quần áo và dưới chân là chiếc túi hành lý mở toang có vẻ đang thu dọn đồ đạc.

Nghe tiếng gõ cửa cậu quay đầu, đôi mắt đen như ngọc cẩm thạch dưới ánh sáng trông vừa trong trẻo vừa sâu thẳm như ánh trăng lạnh: “Tôi đây, sao vậy?”

Chỉ một câu bình thản như thế đã khiến mặt Tiểu Khả càng đỏ hơn vài phần, vị Thẩm tiên sinh này thật sự quá đẹp.

Đến mức tầm mắt vừa chạm vào cậu liền như bị bỏng mà vội vàng tránh đi: “... Thẩm, Thẩm tiên sinh, tôi mang quần áo và đồ dùng thu lại khi nhập viện trả cho ngài.”

Thẩm Thập An cẩn thận xếp quần áo trong tay bỏ vào túi rồi bước tới nhận lấy túi giấy trong tay Tiểu Khả, nửa tháng trước cậu bị tai nạn xe và sau đó được đưa đến bệnh viện liên doanh lớn nhất thành phố H điều trị, trong túi đều là những món được tháo xuống từ người cậu khi đó.

Điện thoại bị hỏng trong vụ tai nạn nên cậu đã đổi cái mới ngay khi nhập viện. Thẻ sinh viên và chứng minh thư cũng được lấy ra lúc xác nhận thân phận, còn lại chỉ là bộ quần áo cậu mặc hôm ấy cùng một chùm chìa khóa.

Thẩm Thập An lật qua loa mấy món sau đó cảm ơn: “Phiền cô quá.”

“Không, không phiền không phiền.” Mặt Tiểu Khả lại đỏ bừng, tay chân luống cuống chẳng biết để đâu. Nghĩ tới việc cậu sắp xuất viện lại nhớ đến ánh mắt cổ vũ của các chị em ở trạm y tá, cô ấy lấy hết can đảm đưa mắt trở lại gương mặt Thẩm Thập An: “Ngài Thẩm đang dọn đồ à? Có cần tôi giúp không?”

Thẩm Thập An đã quen xử lý tình huống kiểu này, giọng nói vừa không để lộ chút mơ hồ nào và cũng không quá lạnh nhạt khiến người ta khó xử: “Không cần, tôi tự làm được, cảm ơn cô.”

Trong mắt Tiểu Khả thoáng qua một tia thất vọng, cắn môi rốt cuộc vẫn không dám nói ra yêu cầu “trao đổi số điện thoại”, cuối cùng chỉ liếc cậu một cái rồi khẽ nói: “Vậy ngài cứ bận rộn đi.” Rồi xoay người bước ra khỏi phòng bệnh.

Thẩm Thập An vẫn nhìn theo cô ấy rời đi, đóng cửa lại mới đặt túi giấy lên bàn trà và quay về tủ quần áo tiếp tục thu dọn.

Chưa được bao lâu, cửa phòng lại vang lên tiếng gõ. Lần này vào là một trong hai vệ sĩ, người đàn ông mặt vuông vạm vỡ khoảng ngoài bốn mươi tên Phạm Quốc Bình: “Ngài Thẩm, có một cậu thanh niên nói là bạn học muốn vào thăm.”

Chưa dứt lời, Thẩm Thập An đã thấy chàng trai cao gầy đứng ngoài cửa. Vẻ lạnh lùng trên người cậu vơi đi vài phần, môi khẽ nở nụ cười: “Sao cậu lại đến đây, hôm nay không có tiết à?”