Văn án Ngày 3 tháng 4 năm 2019, virus bùng phát và xác sống vây thành. Hai tháng sau trên quốc lộ ngoài thành phố H, Thẩm Thập An cõng một thanh trọng kiếm nặng nề sải bước đi qua những chiếc xe bỏ ho …
Văn án
Ngày 3 tháng 4 năm 2019, virus bùng phát và xác sống vây thành.
Hai tháng sau trên quốc lộ ngoài thành phố H, Thẩm Thập An cõng một thanh trọng kiếm nặng nề sải bước đi qua những chiếc xe bỏ hoang nằm rải rác khắp nơi.
“Đừng đùa nữa.” Cậu quay đầu nói: “Mau theo kịp, trời sắp tối rồi.”
“Ê!” Một đứa bé trông chừng năm sáu tuổi phía sau đáp lại. Dao vừa vung đã chém rơi đầu một con xác sống rồi thò tay vào móc ra một viên tinh thể trong suốt cỡ viên bi.
Cậu bé lau sạch vài cái lên quần áo, sau đó vác thanh đường đao cao hơn cả người mình chạy lóc cóc đến trước mặt Thẩm Thập An: “An An, cho anh nè!”
Thẩm Thập An nhặt được một chú chó nhỏ thảm thương, lông rối bù vừa bẩn vừa hôi còn dữ tợn vô cùng.
Lần đầu đưa nó vào linh tuyền, nó biến thành một bé trai.
Lần thứ hai đưa cậu nhóc vào linh tuyền thì biến thành một người đàn ông.
Bên bờ linh tuyền mờ sương, Thẩm Thập An cau chặt mày nhìn người đàn ông ngửa đầu bơi trong nước: “Cậu có thể biến lại không?”
“Tại sao?”
Thẩm Thập An mím môi: “... Cậu ăn nhiều quá.”
Người đàn ông quấn khăn tắm, xách đường đao từ trong không gian chớp mắt biến mất ra ngoài. Chẳng bao lâu sau lại xuất hiện, cắm thanh đao nhuộm máu xuống đất và hai tay nâng một nắm tinh thể lấp lánh đưa tới trước mặt cậu:
“Tôi ăn khỏe nhưng tôi càng làm việc giỏi hơn mà!”