Tui là mông bự: [Tôi đang ngủ thì lũ tràn vào từ cửa sổ và khe cửa. May mà mẹ tôi ngủ khá cảnh giác, liền gọi tôi dậy, vơ vội những thứ cần thiết rồi chạy lên các tầng cao hơn. Bây giờ đang ở hành lang tầng 32, khắp nơi đều là nước. Cầu cứu không có lối, các chú cảnh sát ơi, các chú ở đâu? Có ai đến cứu chúng tôi không?]
Tỷ phú 100 triệu: [Nhà nước đâu? Các cơ quan chức năng đâu rồi? Bình thường thu của chúng ta bao nhiêu là thuế, bây giờ chúng ta bị kẹt rồi thì sao không đến cứu]
Trai đẹp chính hiệu: [Có ai tin là tôi đang nhắn tin cầu cứu trên cây không? Mưa lớn quá, tôi sợ ao cá mình thầu bị tràn, cá chạy mất nên mặc áo mưa ra mở cống thoát nước. Ai ngờ lũ quét ập đến. May mắn là gần đó có một cái cây lớn nên mới thoát nạn. Có ai ở gần đây có thể đến cứu tôi không? Địa chỉ là…]
...
Xem một lúc, Hoàng Tuyền không để tâm nữa, ý niệm của cô tiến vào không gian.
Khu tĩnh vật và khu chăn nuôi không có gì thay đổi nhưng lại xuất hiện thêm một không gian mới. Bản thể của cô không vào được nên Hoàng Tuyền dùng ý niệm đi vào.
Khu vực này rộng khoảng 50 mét vuông. Ở góc đông nam xa nhất có một cây cổ thụ trông xiêu vẹo.
Phía sau cây cổ thụ có sương mù bao quanh nên không nhìn rõ có gì. Bên cạnh cây cổ thụ toàn là những phiến đá màu trắng xanh không một chút tạp chất.
Từ giữa phiến đá lớn nhất, một dòng nước cực mảnh rỉ ra tụ thành từng giọt rơi xuống một cái ao nhỏ phía trước gốc cây cổ thụ.
Xung quanh và dưới đáy ao nhỏ cũng toàn là những phiến đá trắng xanh sạch sẽ không tạp chất. Sương trắng lượn lờ xung quanh trông như chốn bồng lai tiên cảnh.
Lúc này, dưới đáy ao đã tụ lại một vũng nước suối mang theo sương trắng, lượng nước khoảng chừng một cốc.
Chẳng lẽ đây chính là nước linh tuyền trong truyền thuyết?
Hoàng Tuyền kìm nén sự kích động trong lòng, lấy một chiếc cốc sứ nhỏ từ khu tĩnh vật ra hứng hai giọt, ngửi thử, một mùi hương thanh khiết của tự nhiên thoảng qua.
Ngay khi cô định vào khu chăn nuôi bắt một con thỏ con để thử xem có độc không, Hoàng Tuyền liền cảm nhận được sự không vui của không gian.
Trời đất quỷ thần ơi, không gian này vậy mà... quả nhiên là có ý thức và theo sự nâng cấp không ngừng, nó đang dần dần thức tỉnh.
Hoàng Tuyền thử dùng ý niệm giao tiếp: [Mi là khí linh của không gian này à?]
Khí linh của không gian: [Vâng, thưa chủ nhân.]
Hoàng Tuyền nghi hoặc: [Chủ nhân?]
Khí linh của không gian: [Vâng vâng, tôi có thể cảm nhận được, chủ nhân là người thống trị không gian này.]
Hoàng Tuyền im lặng một lúc: [Mi có thể nói chuyện được không?]
Khí linh của không gian: [Chưa được ạ nhưng khi cấp bậc cao hơn thì sẽ được.]
Hoàng Tuyền lại hỏi: [Vậy mi có tên không?]
Khí linh của không gian dường như chìm vào hồi ức: [Tôi không nhớ nữa. Phần lớn ký ức của tôi đều bị thiếu hụt.]
Hoàng Tuyền suy nghĩ một lát: [Vậy ta gọi mi là Tiểu Linh được không?]
Cô có thể cảm nhận rõ ràng cảm xúc vui vẻ của khí linh: [Được ạ, thưa chủ nhân.]
Hoàng Tuyền cũng rất vui: [Tiểu Linh, mi có thực thể không? Hay nói cách khác, bản thể của mi là gì? Mi hiểu biết về không gian này đến đâu?]
Tiểu Linh: [Chủ nhân, tôi là cửu vĩ hồ ạ. Chỉ cần có đủ linh nguyên, tôi có thể tái tạo lại cơ thể.]
Nó dừng lại một chút, dường như lại chìm vào suy tư: [Tôi chỉ có thể cảm nhận được rằng không gian này còn rộng lớn hơn thế này rất nhiều.]
Hoàng Tuyền thắc mắc: [Linh nguyên, ý mi là ngọc bích và vàng sao?]
Tiểu Linh khịt mũi cười: [Không phải đâu ạ. Bây giờ tôi cũng không biết đó là gì nhưng khi gặp phải tôi có thể cảm nhận được. Đến lúc đó tôi sẽ nói cho chủ nhân biết.]
Hoàng Tuyền ngập ngừng hỏi: [Vậy mi có thể điều khiển không gian này không? Ví dụ như giúp ta cho heo, cho gà ăn chẳng hạn.]
Nhắc tới lại thấy khổ không tả xiết. Hoàng Tuyền thực sự vô cùng hối hận. Lẽ ra cô nên nuôi nhiều bò, ngựa, cừu hơn. Chúng có thể tự do ăn cỏ trên núi, chẳng cần phải quản.
Gà, vịt, ngỗng thỉnh thoảng cũng tự ăn rau dại, lỡ một hai bữa không cho ăn cũng không sao.
Nhưng heo thì khác, chúng bắt buộc phải được cho ăn từng bữa. Hoàng Tuyền thì cứ bận rộn suốt cũng không có kiên nhẫn để cho chúng ăn đúng giờ.
Vì vậy, mỗi lần cô đều đổ thức ăn cho mấy ngày liền. Heo làm gì có khái niệm ăn kiêng, có bao nhiêu ăn bấy nhiêu, kết quả là heo con thì lớn nhanh như thổi, còn heo lớn thì béo đến chảy mỡ.