Hoàng Tuyền mỉm cười gật đầu: “Được chứ, chỉ cần cảm thấy là người quan trọng thì đều có thể đi cùng.”
Mọi người reo hò, Hà Hằng bắt đầu thống kê đăng ký, ai cũng vui mừng luôn miệng khen sếp hào phóng.
Tiếp theo là bàn bạc chi tiết, thống kê số người, liên hệ công ty du lịch và hướng dẫn viên, đặt vé máy bay, v.v.
Hoàng Tuyền trực tiếp bao trọn một khu nghỉ dưỡng trên núi làm nơi ở cho họ, với lý do mỹ miều là ít người, yên tĩnh.
Thực chất là khu nghỉ dưỡng này có địa thế khá cao, mà thành phố A lại là thủ đô của Hoa Quốc.
Công tác cứu trợ và thiết lập lại trật tự sau này sẽ được thực hiện hoàn thiện nhất. Cô tin rằng ở khu nghỉ dưỡng này họ sẽ nhanh chóng nhận được sự cứu trợ. Đây được xem là một hành động thiện tâm nhỏ mà Hoàng Tuyền dành cho những nhân viên này.
Lúc này, mọi người vẫn chưa biết rằng Hoàng Tuyền đã vô hình trung cứu mạng họ, họ vẫn đang vui vẻ bàn tán.
Đến hơn 5 giờ, Hoàng Tuyền cho mọi người tan làm sớm để chuẩn bị cho chuyến đi chơi ngày mai.
Hà Hằng ở lại sau cùng, nhìn Hoàng Tuyền với vẻ muốn nói lại thôi.
Hoàng Tuyền ngước mắt nhìn ông: “Chú Hà, có chuyện gì cứ nói thẳng, với cháu thì không cần phải úp mở.”
Hà Hằng do dự một lúc rồi cũng hỏi: “Tiểu Tuyền, gần đây cháu cũng không đi học mà ở siêu thị hành động của cháu cũng khá lớn, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”
Hoàng Tuyền ánh mắt trong veo: “Chú Hà nghĩ nhiều rồi, chú cứ đưa gia đình đi chơi vui vẻ, sau kỳ nghỉ về lại kiếm nhiều tiền hơn cho cháu nhé.”
Sắp tận thế rồi, nói ra chú có tin không, mà giải thích làm sao về việc mình biết trước tận thế đây. Hoàng Tuyền không muốn tự rước thêm phiền phức.
Hà Hằng nhìn chằm chằm Hoàng Tuyền trong hai giây, vẻ mặt đăm chiêu, sau đó gật đầu dặn dò thêm vài câu rồi rời đi.
Sau khi tất cả mọi người đã đi hết, văn phòng trống không chỉ còn lại một mình Hoàng Tuyền. Cô đảo mắt nhìn một vòng, tắt hết tất cả camera giám sát rồi từ từ đi vào bên trong siêu thị.
Siêu thị này là thuê lại, diện tích khoảng 30 nghìn mét vuông, hợp đồng ký 5 năm, còn 1 năm nữa là hết hạn.
Ngoài hàng hóa có sẵn của siêu thị, những chỗ trống cũng đã được chất đầy hàng, có lẽ là do kho bên kia không còn chỗ nên đã chuyển sang đây.
Cô lấy ván trượt từ không gian ra, bắt đầu thu hàng vào.
Cô thu luôn cả hàng lẫn kệ, hàng hóa xếp trên sàn cũng thu, tủ bảo quản thu, dao mổ lợn, dao chặt xương, bàn mổ, thớt lớn ở khu đồ tươi sống cũng thu hết.
Tủ lạnh chứa đồ uống thu, tủ đông thu, lò nướng và các dụng cụ làm bánh đều thu hết, xửng hấp lớn, nồi sắt lớn để làm đồ ăn chín, tất cả những gì trong tầm mắt đều bị thu vào.
Đi một vòng, toàn bộ siêu thị ngay cả quầy thu ngân và xe đẩy hàng cũng được thu sạch, không còn lại một thứ gì.
Cô chuyển sang kho của siêu thị cũng không chừa lại một món nào, tất cả đều được thu vào không gian.
Cô tùy tiện tìm một quán ăn để ăn tối, sau đó lái xe đến nhà kho đã thuê.
Sau khi tắt camera giám sát, vừa bước vào, cô đã thấy những chiếc Mercedes G-Class, Hummer và xe dã ngoại Unimog mà cô đặt trước đó đều đã được giao tới, còn có cả 3 chiếc xe máy.
Ngoài xe, nhà kho rộng 20 nghìn mét vuông đã chật cứng, hàng hóa được phân loại rõ ràng, đếm sơ qua cũng có hơn 3000 kệ hàng đầy ắp vật tư.
10 nghìn kệ hàng chắc đã về đủ cả, một phần vật tư khác được xếp chồng trực tiếp trên nền đất trống.
Hai mươi phút sau, tất cả đã được thu dọn sạch sẽ.
Tiếp theo, cô lái xe đến trạm cuối cùng của tối nay, nơi mà Hà Hằng đã thuê để chứa những căn biệt thự lắp ghép bằng thép nhẹ.
Đến nơi, cô kiểm tra sơ bộ một lượt, không có vấn đề gì liền thu cả 5 căn vào không gian.
Về đến nhà đã là 10 giờ tối. Sau khi tắm rửa xong, cô ngồi trong phòng khách chuyển cho K 5 triệu tiền hoa hồng.
Tài khoản ngân hàng của K đã được đưa cho Hoàng Tuyền từ khi hai người thỏa thuận hợp tác. Tiền hoa hồng ban đầu thỏa thuận là 3 triệu.
Tuy nhiên, đúng là có hơi gài bẫy cậu nhóc này một chút nên cô đã chuyển thêm 2 triệu.
Cô đặt điện thoại xuống, suy nghĩ một lát rồi lại cầm máy tính lên truy cập vào trang web AS. Vừa vào đã có vô số tin nhắn riêng hiện ra.
Nhìn qua đều là của K gửi cho cô. Hoàng Tuyền cũng lười xem, trực tiếp gửi cho K một tin nhắn.