Buổi tối, như thường lệ cô đến kho của siêu thị để thu gom các loại bánh ngọt và đồ ăn chế biến sẵn trong ngày.
Cô lại đến nhà kho mới thuê, đó là một nhà xưởng cũ không rõ trước đây dùng để làm gì, cao hơn 8 mét và rộng khoảng 20 nghìn mét vuông.
Đầu tiên, cô tắt camera giám sát sau đó đi vào nhà kho. 200 bộ kệ hàng được giao trước đó đã được chất đầy ắp.
Đó là hàng hóa cô đặt mua mấy ngày nay đã lần lượt được giao đến. Hoàng Tuyền thu cả kệ lẫn hàng vào trong không gian.
Nhìn sang phía bên kia là những chiếc kệ cao 5 mét, có lẽ là lô hàng đầu tiên của đợt kệ mà cô đặt trước đó vừa mới được giao đến hôm nay.
Hoàng Tuyền đếm sơ qua, chỉ có 500 bộ, cô để lại trong kho để tiếp tục chất hàng.
Về nhà tắm rửa xong, cô thoải mái nằm trên giường, ý thức lại tiến vào khu vực ngưng đọng thời gian trong không gian. Ngoài số vật tư đã thu vào từ trước, giờ chỉ có thêm 200 kệ hàng đầy ắp mới thu vào hôm nay, toàn bộ không gian vẫn còn trống trải mênh mông.
Một đêm trôi qua yên bình.
Ngày 30 tháng 3, sau khi tập thể dục và ăn sáng, Hoàng Tuyền lái xe đến một công ty chuyên về biệt thự khung thép nhẹ cách đó 100 cây số để đặt hàng.
Mặc dù hiện tại không gian chưa thể cho người ở nhưng nó có khả năng nâng cấp.
Biết đâu sau này sẽ có một khu vực riêng dành cho người ở thì sao, hơn nữa trong không gian không dùng được thì sau tận thế cũng có thể cần đến!
Sau khi đến tìm hiểu, Hoàng Tuyền đã đặt làm 5 căn biệt thự theo dạng nhà mẫu.
Phong cách Âu Mỹ, phong cách hiện đại tối giản, phong cách Trung Hoa, phong cách Mỹ, thậm chí cô còn đặt cả một căn tứ hợp viện, ở chán thì đổi.
Căn nhỏ có diện tích hơn 100 mét vuông, căn lớn hơn 500 mét vuông.
Có căn 2 tầng, có căn 3 tầng.
Tất cả đều được yêu cầu sử dụng vật liệu chống bức xạ, chống ăn mòn và được gia cố đặc biệt. Tổng chi phí là 10 triệu tệ!
Khi nghe cô yêu cầu thanh toán bằng tiền mặt, vị giám đốc kinh doanh đã choáng váng. Cái thời buổi này còn có người mang cả 10 triệu tệ tiền mặt đi mua sắm ư? Thật không thể tin nổi!
Đúng vậy, số tiền Hoàng Tuyền dùng chính là tiền mặt cô đã cuỗm được từ chỗ Tề Hoài Sâm.
Cô đã kiểm tra qua, số tiền này gần như không có số sê-ri liền nhau, có lẽ hơn 100 triệu này đã được Tề Hoài Sâm cất vào nhiều lần khác nhau.
Rốt cuộc, một số người không có cảm giác an toàn với những con số hiển thị trên tài khoản ngân hàng và có ý thức phân tán rủi ro.
Lúc đi cùng Hoàng Tuyền ra xe để xách một túi tiền mặt lớn, vẻ mặt của vị giám đốc kinh doanh đã trở nên tê dại. Cả đời này anh ta chưa bao giờ được nhìn thấy nhiều tiền mặt cùng một lúc như vậy!
Ký xong hợp đồng, hẹn 5 ngày sau sẽ vận chuyển đến thành phố H để lắp ráp, Hoàng Tuyền kết bạn với vị giám đốc kinh doanh, nói rằng cô sẽ gửi địa chỉ lắp đặt cho anh ta sau.
Cô lại gọi cho Hà Hằng, yêu cầu ông thuê thêm một nhà kho rộng khoảng 5 nghìn mét vuông, với yêu cầu chiều cao tối thiểu là 12 mét!
Sau khi cúp máy, nội tâm Hà Hằng có chút suy sụp, cô chủ nhỏ cứ làm thế này liệu có thật sự không xảy ra chuyện gì không?
Buổi chiều, cô lại đến đại lý ô tô lớn nhất thành phố H đặt một chiếc Mercedes G-Class, một chiếc Hummer và một chiếc xe dã ngoại Mercedes-Benz Unimog.
Tổng cộng là 9 triệu tệ, mua trả góp, chỉ trả trước 2,7 triệu. Tất cả đều không có sẵn, 10 ngày sau mới nhận xe.
Hoàng Tuyền đưa thẳng địa chỉ nhà kho, đến lúc đó nhân viên của đại lý sẽ giao xe trực tiếp đến tận nơi.
Lần này cô cũng thanh toán bằng tiền mặt, nhân viên ở đại lý ô tô có lẽ đã quen với cảnh này nên không tỏ ra quá ngạc nhiên.
Cô lại đi mua thêm 3 chiếc mô tô phân khối lớn bền bỉ, hết 100 nghìn tệ. Tất cả đều có sẵn hàng, hẹn ngày mai sẽ giao đến kho!
Về đến nhà đã hơn 6 giờ tối, cô lại như thường lệ đặt đồ ăn ngoài, thu dọn hàng hóa vào không gian, bận rộn không ngơi tay.
Ngày 31 tháng 3, sáng sớm cô đã nhận được điện thoại của Phó Thần, nói rằng quần áo đã làm xong, hỏi cô khi nào tiện để vận chuyển qua.
Các loại vật tư mà Hoàng Tuyền đặt mua đã bắt đầu lần lượt được vận chuyển đến kho, vì vậy ban ngày trong kho đã có người được sắp xếp để kiểm tra và nhận hàng.
Hoàng Tuyền nói lúc nào cũng được, trong kho có người.