Chương 2

Lam Miêu cầm lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, dùng vân tay mở khóa theo trí nhớ của Hoàng Tuyền rồi xem giờ: 2 giờ 15 phút sáng, ngày 25 tháng 3 năm 2069.

Theo như tiểu thuyết, tận thế sẽ bắt đầu bằng một trận mưa lớn vào ngày 20 tháng 4, nói cách khác, vẫn còn 25 ngày nữa.

Lam Miêu chưa từng trải qua tận thế nhưng đã xem phim thảm họa và đọc một vài tiểu thuyết về đề tài này. Hiện tại, cô đã xuyên vào một trong những cuốn sách cô từng đọc, có tên là “Mạt Thế Gõ Cửa, Tiểu Kiều Thê Cẩm Lý Của Bá Tổng”.

Cuốn tiểu thuyết này kể về một câu chuyện ngôn tình sảng văn, nơi nữ chính cùng nam chính nâng cấp, đánh quái trên suốt chặng đường tận thế.

Lam Miêu bình tĩnh phân tích tình hình trước mắt. Trong thời tận thế, thứ quan trọng nhất chính là vật tư!

Vì vậy, việc cấp bách nhất bây giờ là: Mở khóa không gian, kiếm tiền và tích trữ vật tư.

Lam Miêu cúi đầu nhìn chiếc vòng trên tay trái, đây hẳn là chiếc vòng gia truyền mà bà ngoại để lại cho Hoàng Tuyền. Chiếc vòng có màu xanh lục đế vương rất thuần khiết, nếu nhìn kỹ có thể thấy lờ mờ hình bóng một con vật bên trong.

Theo nội dung tiểu thuyết, Hoàng Tuyền đã bị thương trong lúc chạy trốn khỏi tận thế, máu nhỏ lên chiếc vòng và vô tình kích hoạt không gian.

Lam Miêu đứng dậy đi xuống phòng khách, lấy một con dao gọt hoa quả và rạch nhẹ vào ngón tay, để máu nhỏ lên chiếc vòng.

Cảm giác nóng rực lập tức truyền đến từ tay trái, sau đó là một cơn choáng váng. Cô lắc lắc đầu, nhìn lại tay trái thì chiếc vòng đã biến mất.

Trên cổ tay chỉ còn lại một vết màu xanh mực nhàn nhạt, tựa như hình một con cửu vĩ hồ, nếu không nhìn kỹ sẽ không thể phát hiện ra, chỉ nghĩ đó là một vết bầm nhỏ!

Lam Miêu thử vài lần, cuối cùng ý thức cũng tiến vào được không gian. Không gian quả thực rất lớn, cao 5 mét, chiều dài và rộng khoảng 1000 mét, tính theo diện tích là 1 triệu mét vuông, còn theo thể tích là 5 triệu mét khối!

Xung quanh không gian bị bao phủ bởi một lớp sương trắng, không thể nhìn thấy bên trong sương mù là gì.

Cô dùng ý thức thoát ra khỏi không gian, đặt tay lên quả táo trên bàn, ý thức vừa động, quả táo liền biến mất. Ý thức tiến vào không gian, cô thấy quả táo đang nằm trơ trọi bên trong.

Ý thức lại chuyển động, quả táo lại xuất hiện trên bàn. Sau khi thử đi thử lại vài lần và dần trở nên thành thục, Lam Miêu lại đi rót một ly nước sôi rồi đặt vào không gian.