Chương 17

“Ý tưởng chính của chúng tôi là nếu môi trường tổng thể xảy ra biến đổi lớn, ví dụ như nhiệt độ tăng đến một mức độ nhất định sẽ có bức xạ nhiệt, có tia cực tím siêu mạnh sẽ khiến các hạt trong không khí biến đổi thành khí độc…, tất cả những điều đó đều sẽ gây ra rất nhiều bệnh tật, thậm chí là tử vong.”

Phó Thần mím môi, nói tiếp với một chút ưu tư: “Con người thực ra rất mong manh trước thiên nhiên, vì vậy tôn chỉ của chúng tôi là mang đến cho nhân loại một sự bảo vệ toàn diện.”

Hứa Trạch giật giật khóe miệng, lần đầu tiên anh phát hiện ra người đàn anh này hơi bị trẻ trâu thì phải làm sao đây.

Hoàng Tuyền lại nhìn sâu vào Phó Thần vài giây, vẻ mặt có chút đầy ẩn ý.

“Vậy anh Phó đã bao giờ nghĩ đến việc nếu một ngày nào đó môi trường của hành tinh này thật sự trở nên khắc nghiệt đến mức không còn phù hợp cho con người sinh sống thì những nghiên cứu này của anh có thể phát huy được bao nhiêu tác dụng không?”

Phó Thần thật sự nghiêm túc suy nghĩ vài phút rồi cười khổ: “Quả thật cũng chẳng có tác dụng gì lớn lao, chỉ riêng việc những vật liệu này quá khan hiếm đã không đủ cho mỗi người trong đội chúng tôi một bộ rồi.”

Nói rồi anh lại cười một cách phóng khoáng: “Nhưng sẽ không có ngày đó đâu, làm những nghiên cứu này chỉ là sở thích của tôi thôi và tôi thì lại vừa hay có điều kiện để làm.”

Nói xong còn tự đắc hất tóc một cái, ra vẻ ta đây rất ngầu.

Hoàng Tuyền cúi đầu mỉm cười, không tỏ thái độ gì rồi đi sang một khu khác trong phòng trưng bày. Bên trong bày biện vài bộ đồ trông giống đồ trượt tuyết, có loại liền thân, có loại bộ rời cùng với các phụ kiện như giày, găng tay, mũ, mũ bảo hiểm.

“Đây là loại giữ ấm phải không?”

“Đúng vậy.” Phó Thần đi theo sau.

“Bộ trang phục này chủ yếu được chia làm hai lớp, lớp ngoài chống nước, chống gió, chống trầy xước, còn lớp bên trong có hệ thống giữ nhiệt ổn định.”

“Nói đơn giản là các kỹ thuật viên của chúng tôi đã thiết kế các sợi vải thành những “đường ống” tí hon, thông qua các đường ống này để cung cấp nhiệt liên tục, nhằm duy trì nhiệt độ trong môi trường cực lạnh.”

“Có điều, nó cần dùng điện để duy trì. Cô xem, ở trên đỉnh khóa kéo này ấn một cái nó sẽ bật ra, bên trong là loại pin siêu năng lượng mà chúng tôi đã nghiên cứu riêng cho bộ quần áo này.”

Vừa nói, anh vừa ấn vào đỉnh khóa kéo trên áo, lấy viên pin ra cho Hoàng Tuyền và Hứa Trạch xem. Viên pin rất nhỏ, dài khoảng 8 centimet, rộng khoảng 1.5 centimet.

“Đừng thấy viên pin này nhỏ nhưng nếu sạc đầy, nó có thể giữ ấm trong 20 giờ ở môi trường âm 30 độ C đấy.”

Hoàng Tuyền gật đầu, tỏ vẻ rất hài lòng: “Có pin dự phòng không?”

“Tất nhiên là có rồi, chúng tôi đã sản xuất rất nhiều pin. Loại pin này vì kích thước nhỏ mà dung lượng lớn nên cũng được ứng dụng trong các ngành công nghiệp khác.”

Nói đến đây, anh ta lại có chút ngượng ngùng: “Đây là một trong số ít những thành quả nghiên cứu đã bắt đầu sinh lời của chúng tôi.”

Hoàng Tuyền tỏ vẻ đã hiểu rồi cùng xem các sản phẩm khác, quả thật là vô cùng đa dạng.

Có áo mưa Tôi Yêu Bơi Lội, khẩu trang Không Cần Thở, kính bảo hộ Tắc Kè Hoa, thiết bị lặn biển sâu, thuyền cao su, mô tô nước và thậm chí còn có cả một chiếc tàu ngầm cỡ nhỏ!

“Chiếc tàu ngầm này cũng bán sao?”

“Nếu giá cả hợp lý. Đây là chiếc tàu ngầm cỡ nhỏ mà chúng tôi đặt hàng riêng từ một nhà sản xuất tàu ngầm của Hà Lan, chỉ có một số vật liệu là do chúng tôi nghiên cứu phát triển. Đây cũng xem như là một thử nghiệm của chúng tôi và kết quả rất thành công, chức năng đầy đủ hơn, hiệu suất cũng mạnh mẽ hơn.”

“Quả thật lợi hại, những nghiên cứu này chắc hẳn cần rất nhiều kinh phí nhỉ.”

Phó Thần cười khổ: “Chỉ riêng đội thám hiểm mạo hiểm đã có 3 nhóm người, đều cần tập hợp những chuyên gia hàng đầu trong các ngành để hợp tác.”

“Họ đi đến các di tích, những vùng đất khắc nghiệt trên khắp thế giới, rất nhiều nơi là những địa điểm chưa từng có người đặt chân đến để khám phá và tìm kiếm vật liệu đặc biệt.”

“Nguyên liệu của tơ băng chính là do đội của A Nhã tìm thấy trong một ngôi mộ cổ. Phòng chứa quan tài chính trong ngôi mộ đó vô cùng kỳ diệu, luôn duy trì ở nhiệt độ âm 50 độ, thi thể mấy nghìn năm vẫn còn được bảo quản rất tốt.”