Chương 25: Trần Đàm, tỷ đang ở đâu.

"Đại tỷ, tỷ muốn làm gì?"

Trần Đàm khoá trái cửa lại, đẩy Tang Ưu vào vách tường. Một tay khoá lại tay Tang Ưu, một tay nâng cầm nàng ấy lên hỏi: "Tỷ phải hỏi muội, muội đi theo tỷ vào không phải muốn cùng tỷ sao? Sao giờ muội lại trách tỷ?"

Nói xong mắt Trần Đàm hơi mở to trong giây lát, sao đó gật gù dường như hiểu ra điều gì đó: "Tỷ hiểu rồi, trong sách có viết trường hợp này gọi là Dục cự hoàn nghênh (Ra vẻ chống cự, nhưng lòng lại nghênh đón), lúc nhỏ chúng ta còn tắm chung. Nhưng mà đi vệ sinh chung thế này thì chưa lần nào, nếu muội muốn tỷ cũng không ngại để xoá bỏ khoảng cách giữa đôi ta."

Nói xong Trần Đàm buông lỏng Tang Ưu, chuyển ngón tay thon dài đến thắc lưng gở bỏ dây buột. Quần áo từ đó mà bung ra.

Tang Ưu trợn tròn mắt. Tại sao trên đời lại có người vô sỉ như vậy?? Lần đầu tiên trong cuộc đời Tang Ưu gặp phải chuyện này. Trần Đàm! Trên đời dưới thế có mình tên yêu nghiệt nhà ngươi không được bình thường...A! Đồ vô sỉ! Vô liêm sỉ!! Thật vô liêm sỉ!!!

"Bang~"

Trần Đàm liếc nhìn cánh cửa mở toang, người không thấy bóng dáng đâu.

Nàng ấy khoá cửa lại, gở bỏ từng lớp y phục trên cơ thể, gở bỏ màn che mặt. Tay phủ nhẹ lên mặt, lẩm bẩm: "Ta muốn nghỉ ngơi, ta mệt rồi..."

****

Tang Ưu tức giận đi ra khỏi nhà vệ sinh, có chút rối loạn cảm xúc nhưng cũng không trở về mà ở cửa canh đợi Trần Đàm.

Nàng khoanh tay, nhìn ngắm những tán cây ngoài kia qua cửa sổ. Vẫn là loại cây đó, thơm thật. Nhưng cảm thấy mùi hương có chút quen, mùi này hình như..

"Cọt kẹt~" Tang Ưu nghe tiếng, không biết sao muốn bắt lỗi nàng ấy, mở miện g: "Đại tỷ, tỷ đi vệ sinh hơi lâu đó. Đã qua một khắc, trời sắp sập tối rồi chúng ta phải tranh thủ về kẻo lại gặp quái sự."

"..."

Không nghe thấy đáp lời, Tang Ưu xoay đầu muốn hỏi. Nhưng nhận ra người mở cửa không phải Trần Đàm, cảm thấy không lịch sự nên mở miệng: "Xin lỗi cô nương, tiểu nữ tử nghĩ là bằng hữu của ta nên thất lễ. Mong cô nương lượng thứ."

Nữ nhân trước mắt nhướng mi mắt. Môi đỏ căng mọng nhếch lên cười khẽ: "Tiểu thư không cần xin lỗi, ta không hẹp hòi đến vậy. Có thể bằng hữu cô bụng không tốt nên hơi trễ một chút." Giọng nói như kẹo ngọt, mềm mại quyến rũ cực kỳ lại không mất sự ngây ngô trẻ thơ. Giữa sự quyến rũ và ngây ngô hơi đối chọi vậy mà có thể kết hợp lại nghe tự nhiên đến thế!

Nữ nhân có đôi mắt phượng hai mí to, mí mắt rũ xuống hết nửa tròng mắt. Ánh mắt mềm mại nhu mì,vô hạn phong tình quyến rũ nhưng lại ẩn nấp sự khôn khéo, sắc bén khó mà nhìn ra.

Khuôn mặt này thật sự là, Sao có thể hoàn mỹ và xinh đẹp đến vậy chứ! Da dẻ mịn màng trắng nõn, góc cạnh lộ rõ, nét nào ra nét đó, nảy nở vừa đúng ở độ tuổi đỉnh cao nhất. Không quá trẻ con nhưng cũng không đến độ tuổi già quá. Mũi cao, môi mỏng nhưng đỏ chót căng mọng, mọi thứ trên gương mặt kết hợp lại không có bất kỳ chi tiết nào không phù hợp, xinh đẹp đến mỗi sợi tóc sợi mi cũng sắp xếp phù hợp khiến người khác không có gì để chê được.

"Ở chổ này của chúng ta, yêu ma quỷ quái đúng là không có mắt mới dám đến nơi này gây sự. Nếu thời gian trễ, tiểu thư có thể ở lại đây một đêm. Ở đây có khi còn an toàn hơn phủ gia của cô nương nha~"

Âm điệu cuối kéo dài, nhu nhuyễn làm lòng người khác phải rung rẩy vì âm điệu đó.

Này, cũng quá quen nha! Chỉ mới nhìn cặp mắt đó mém làm nàng hiểu lầm là Trần Đàm!

Mà, Tang Ưu để ý đến ý trong lời nói của nàng ấy, bèn hỏi: "Cô nương, nàng biết gì về chuyện này sao?"

Nữ nhân che miệng cười khẽ: "Chuyện này có gì mà phức tạp, chuyện như con kiến chúng ta còn không màn để tâm. Ta và tiểu thư gặp nhau cũng xem như có duyên phận, nếu không ngại mời cô nương ở lại đây. Tối nay chủ quán nhà chúng ta, sẽ bát quái một số tin tức thú vị nha~"

Tang Ưu ngạc nhiên, cô nương này có phải hơi quá tự tin rồi không? Nhưng mình lại cảm thấy tin tưởng, chuyện gầm rộ khiến bao người ngoài kia lo lắng hãi hùng, đối với họ chẳng qua như một con kiến?

Liếc nhìn nữ nhân đó lắc eo, nhí nha nhí nhảnh đi khuất ở góc. Lúc này Tang Ưu mới đi vào trong tìm kiếm căn phòng lúc nảy, Trần Đàm đi có một hồi lâu vẫn chưa ra, mình vừa sợ vừa lo sẽ có chuyện.

"Đại tỷ, tỷ sao rồi."

"Bang~ Bang" gõ đập cửa liên tục vẫn không nghe ai đáp lại, cánh cửa do lực gõ mà tự động hé ra, thì ra không có khoá.

Trong lòng hồi hộp, ngó vào nhìn. Không có bất cứ ai, Trần Đàm!

Tang Ưu đi dọc kêu tên Trần Đàm liên tục. Tên yêu nghiệt này!

Kêu một lát cũng không có ai lên tiếng, trong lòng nỗi sợ bắt đầu tràn ngập. Xong rồi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Mình vẫn luôn ở bên ngoài chưa từng rời đi, người ra người vô không bao gồm Trần Đàm trong đó. Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra vây? Trần Đàm mất tích lần này có liên quan gì đến Ma Tôn tái xuất không, lỡ như thật sự có liên quan thì mình quá đáng trách. Có khi nào bị bắt cóc không?

Trần Đàm chạy vội đến nhà vệ sinh lúc nảy, ngó nghiêng dọc kiểm tra từng chổ không bỏ sót, muốn xem có cành lá cây nào không? Thế nhưng có! Cầm lên xem. Nhánh lá cây này tương tự cây bên ngoài, ém lại sự lo lắng trong lòng. Phải đem về cho Cao Tước xem xác định mới được!

***

Cao Tước đứng ngồi không yên trong phòng, cuối cùng không kiên nhẫn nữa "Bang" mở cửa đi tìm người.

Vừa lúc bên ngoài có người vào đυ.ng một cái.

"Ai ui!" Cao Tước xoa ngực chưa kịp định hình đã nghe Tang Ưu nói: "Đại tỷ mất tích rồi!"

Tin tức này như một quả pháo dội vào não, vào lòng hắn khiến đầu hắn trống rỗng.

"Tiểu.. Nhị tiểu thư, người vừa.. vừa nói gì vậy." Tên lính tên A Tiêu nói lắp hỏi.

Tang Ưu hít sâu một hơi, để tâm dịu xuống rồi kể đầu đuôi câu chuyện cho họ nghe. Cuối cùng lấy nhánh cây nhặt được trong nhà vệ sinh đưa cho Cao Tước xem xét.

Tay Cao Tước hơi rung tiếp nhận, đánh giá nhìn. Xong lắc đầu: "Những vụ án lần trước, chổ hiện trường sẽ xuất hiện cành lá tươi màu xanh ngả vàng. Cành và lá đều to, không như thế này. Cái này rất nhỏ lá còn màu đỏ, rõ là nhánh cây của cành cây bên ngoài.. Nhưng thuộc hạ cũng không xác định chính xác đuợc Đại tiểu thư mất tích có liên quan gì chuyện này không? Dù sao thì ở đây cũng kỳ lạ, cây cũng toàn lá màu đỏ chắc gì hung thủ không tận dụng nó.." Nói đến đây, hắn càng lo nhưng cũng âm thầm may mắn. Cũng mai người bị không phải Nhị tiểu thư, cục cưng quốc bảo của Trần Tướng Phủ.

Tang Ưu nắm cành cây trên tay nhìn, siết chặt, nói: "Ta phải ở lại đêm nay, ta muốn gặp lại nữ nhân đó. Muốn biết những gì cô ấy nói, muốn hỏi cô ấy vì sao nói nơi này an toàn. Nhưng Đại tỷ lại mất tích ngay trước mắt như vậy."

Cao Tước lặp tức lắc đầu không đồng ý: "Không được đâu Nhị tiểu thư, thuộc hạ phải hộ tống người về phủ an toàn, đó là chức trách của thuộc hạ. Đại tiểu thư mất tích là lỗi của thuộc hạ thất trách, thuộc hạ về sẽ lãnh tội sau, cũng sẽ tìm bằng được manh mối của Đại tiểu thư. Nhưng Nhị tiểu thư nhất định phải trở về, đó là lệnh của Tướng Quân!"

Tang Ưu hỏi: "Nếu ta không đồng ý thì sao?"

Cao Tước quỳ một gối xuống đất, cúi đầu chấp tay: "Vậy thì Nhị tiểu thư, lượng thứ thuộc hạ thất lễ. Nhất định phải đem tiểu thư trở về!"

Nguyên một đám hộ vệ, ngơ ra một lúc lặp tức cũng quỳ xuống chấp tay theo.

Tang Ưu thở dài.

" Phiêu Vũ, bảo bối có đó không?"

"Phiêu Vũ"

"Ta đây, tiểu chủ nhân, người đánh thức ta có việc gì sao?"

"Có, bảo bối làm những huynh đệ ở đây đều ngủ đi"

Tang Ưu vừa nói lại thấy không ổn.

"Không, bảo bảo giúp ta tạo một nhân ảnh khác, tạo cho ta và cả Đại tỷ đi theo họ trở về"

"Hả? Xảy ra chuyện gì sao tiểu chủ nhân?"

"Khoang hả nói, bảo bảo mau làm đi."

Xung quanh không khí rất nhỏ không phát hiện được mà rung động, là linh khí lưu chuyển móp méo tạo ra hình thể hai nhân vật, hai nhân vật bắt đầu trở nên rõ ràng, có đủ màu sắc và quần áo.

Chóp mắt, Cao Tước và tất cả đám thuộc hạ ngất đi.

Tang Ưu liếc nhìn tác phẩm hài lòng gật đầu, "Tang Ưu" mỉm cười gật đầu nói: "Mọi thứ để bọn tôi lo, chủ nhân yên tâm!"

"Trần Đàm" ánh mắt mang cười, gật đầu.

Tang Ưu nhìn "Trần Đàm" trong lòng lại rầu rĩ và tự trách.

Bàn giao xong Tang Ưu lấy túi tiền trên người Cao Tước rồi mở cửa ra ngoài, xin lỗi nha đại ca! Ta hết tiền rồi đành chịu thiệt huynh vậy, nếu có trở về ta sẽ bù lại gấp đôi.

Tang Ưu gọi tiểu nhị lại, bàn giao một căn phòng và đặt một chổ ngồi buổi tối. Xong xuôi hết mới nhờ tiểu nhị nấu nước sôi đi tắm, tắm xong nằm trằn trọc trên giường. Cơ thể mệt rất muốn ngủ, nhưng làm sao có thể ngủ được.

Dứt khoát ngồi dậy, từ trong ngực móc ra vài hoàng chỉ, chu sa. Dùng bút đem linh lực đưa vào viết vài đạo bùa phòng thân, và tấn công. Khoảng thời gian ở phủ, Tang Ưu vẫn rất đúng giờ luyện linh khi và vẽ bùa, kỹ năng kiếp trước của mình là luyện bùa và đang dược, cũng là bật thầy nhất nhì Tiên Giới. Đối với nàng, chuyện này dễ như trở bàn tay, có điều linh lực ở đây thấp không tận dụng được nên tác dụng cũng không được bao nhiêu.

Mong gần những lúc nguy cấp có thể tự bảo vệ được mình.

Nhớ lại những gì giữa mình và Trần Đàm.

Trần Đàm, ta không biết nàng rốt cuộc có phải Ma Tôn hay không? Trước khi mọi chuyện sáng tỏ ta sẽ không hoàn toàn xem tỷ là tên đó. Tỷ tốt với ta, chăm sóc ta lúc bệnh, ân tình này ta nhớ rõ. Nếu như, nếu như.. Tỷ chịu sự khống chế của Hắc Tinh Tâm điều khiển không phải chủ đích của tỷ.

Thì chính ta, nhất định sẽ cố gắng để giúp tỷ, cũng là giúp bản thân, giúp Tông Môn.

Trần Đàm, mong là ta và tỷ sẽ không rơi vào kết cục xấu nhất, người chết kẻ sống.

Trần Đàm, tỷ đang ở đâu chứ? Rốt cuộc có nguy hiểm tính mạng không, Trần Đàm.