Cổ Am Quán.
Cơm nước no nê xong. Nhìn lại đống tàn cuộc, vốn tưởng ăn không hết ai dè nguyên hạm đội ăn sạch không còn một móng. Nhìn những người này, có lẽ là thường xuyên ở trên chiến trường khắc khổ, giờ được ăn ngon nên vậy, cảm thấy đáng thương liền hỏi: "Các vị huynh đệ, các vị no chưa? Chúng ta gọi thêm món nha, ở trên chiến trường hiếm khi ăn được ngon thế này. Các vị đừng ngại, tranh thủ ăn cho no để khi khác khó khi có cơ hội."
Bọn thị vệ vốn suy nghĩ bửa ăn hôm nay đúng là cao lương mỹ vị, hiếm khi có dịp được ăn, dư vị còn ở đầu lưỡi. Có chút tiếc nuối, nếu như giờ có rượu càng tốt. Nhưng đồ ăn đã hết, bụng cũng no căng không ăn nổi nữa. Vừa lúc nghe Tang Ưu nói vậy, sửng sốt: "Nhị tiểu thư..." Cao Tước phản ứng lại trước nhất, không nghĩ nàng ta sẽ nói được những lời như vậy, thật bất ngờ!
"Cảm ơn tiểu thư quan tâm. Chúng thuộc hạ đã no căng! Hôm nay là bửa ăn ngon nhất trong ba năm. Đa tạ nhị vị tiểu thư!" Bọn họ đua nhau cảm kích.
Tang Ưu trong lòng nhẹ nhõm, đồng thời cũng hơi vui vẻ vì hiệu quả mang lại. Mong những gì mình làm, khiến họ cả nể và nghe theo lời mình một chút.
"Leng keng! Leng keng~"
Âm thanh vọng từ bên ngoài vào, Tang Ưu ngó ra hơi bất ngờ không biết chuyện gì.
Cao Tước tinh ý nói: "Thưa nhị vị tiểu thư, ở Cổ Am Quán lâu lâu sẽ có một dịp mà chủ quán sẽ ra mặt. Có nhiều nguyên do, mỗi lần ra mắt sẽ là một sự kiện khác nhau, mỗi chủ đề khác nhau. Thông tin hay vấn đề ở đây đều rất đáng giá." Hắn dừng lại trầm ngâm rồi nhẹ giọng: "Thuộc hạ cũng không biết thế lực nào chống lưng, ở đây hoàn toàn bí ẩn. Có nhiều vấn đề Triều Đình còn không biết, ở đây họ đã biết. Sở tác sở vi đều không chịu sự quản thúc của ai, muốn làm gì nói gì thì làm... Không nghĩ tới, trùng hợp lúc chúng ta ở đây hồi chuông đó lại vang lên."
Tang Ưu ngạc nhiên, không chịu sở tác sở vi? " Kể cả Triều Đình họ vẫn không sợ sao? Triều Đình sẽ để họ muốn làm gì làm mà không chịu quản thúc sao?"
Cao Tước lắc đầu: "Đương nhiên không phải, chuyện này thuộc hạ cũng không rõ. Nhưng những thông tin từ đây đôi khi rất hữu ít, với lại ở đây nghe nói có mối quan hệ với nhiều thế lực. Họ không ảnh hưởng gì nhiều, nên Triều Đình không đυ.ng đến... Nhưng chỉ là suy đoán của thuộc hạ, thuộc hạ không chắc."
Không ngờ đến ở đây bí ẩn như vậy, nói thế nào hôm nay mình cũng phải ở lại đây đến khi gặp được chủ quán.
"Cao Tước, huynh nói ở đây sẽ có thông tin tiết lộ, sự kiện gì thú vị đúng không? Hiếm khi có dịp trùng hợp vậy chúng ta ở lại đây xem rốt cuộc là gì. Xong rồi lại về cũng không muộn, biết đâu tin tức đó hữu ích thì sao?"
Cao Tước dường như không ngạc nhiên khi Tang Ưu nói vậy, lắc đầu. Giọng nói kiên quyết: "Thưa Nhị tiểu thư! Hộ tống người trở về phủ là chức trách của thuộc hạ. Chuyện ở đây thuộc hạ sẽ cho Tiểu Bân ở lại nghe ngóng, không thể vì chuyện này mà có bất kỳ sai sót gì xảy ra với nhị vị tiểu thư được."
Tang Ưu hiểu trong lòng là khó mà được, nhưng vẫn muốn thử thuyết phục xem cho dù chỉ có một chút hi vọng.
Mu bàn tay hơi lạnh, Tang Ưu nhìn xuống. Một bàn tay phủ lên đó hơi chạm nhẹ rồi dời đi, là của Trần Đàm!
"Cao Thống Soái có thể cho chúng ta biết nguyên nhân vì sao không được ở lại không? Cũng phải cho chúng ta biết nguyên nhân vì sao, để tỷ muội ta còn cam tâm ngoan ngoãn im lặng trở về mà không tìm cách ở lại. Chuyện này ta nghĩ cũng không phải chuyện gì bí mật khó nói đúng vậy không?"
Cao Tước thẳng lưng thở một hơi, nhìn ánh mắt bình thản trầm lặng của nàng ta. Cao Tước cảm thấy đúng là vậy, không cần thiết phải dấu! Mắc công Đại Tiểu Thư tâm kế này lại nghĩ ra gì để ở lại nữa, hắn cũng không quên dáng dấp, sự thông minh thấu đáo bày mưu tính kế thuở nhỏ của nàng lúc Phu nhân chưa xảy ra chuyện đâu nha!
"Vậy thuộc hạ nói." Hắn trầm ngâm rồi thở dài: "Không biết khoảng thời gian này xảy ra chuyện gì, mà liên tục có thiếu nữ mất tích, thường sẽ mất tích ở thanh lâu. Nên chúng ta khoanh vùng ở những nơi đó, cho người mai phục điều tra. Nhưng kỳ lạ là, người chỉ cần xoay một cái là mất tích không thấy tâm hơi. Dù cho có kỹ cỡ nào đi nữa, đôi khi chỉ cần chớp mắt một cái là không thấy người đâu. Ở mỗi chổ mất tích sẽ lưu lại một nhánh lá cây tươi. Mới đầu chúng ta không để ý, nhưng lần nào cũng vậy. Chúng ta phát hiện đó là manh mối lớn, nhưng lại không thể biết bắt đầu từ đâu để hoá giải! Haiz."
Gương mặt hắn hiện rõ sư lo âu, rót một chén trà "Ực" uống cạn. Hắn nói tiếp: "Nhưng dạo gần đây thiếu nữ mất tích không nằm ở thanh lâu nữa, mà là bất kỳ nơi đâu. Án đầu tiên nhận được là ngày hôm kia, con gái của Lưu gia. Mất tích không dấu vết tại phòng, chổ đó cũng lưu lại nhánh cây y như vậy. Tiếp theo, nữ nhi Trần gia, mất tích tại chuồng lợn khi đang cho lợn ăn. Đã là hai trường hợp ngoại lệ! Nên nhị vị tiểu thư, mong nhị vị thông cảm cho thuộc hạ. An toàn của nhị vị là trên hết!"
Trần Đàm gật gù hỏi lại: "Giờ này đã giờ Mùi (13h-15h), chúng ta cũng nên hội họp với Thu Nhi rồi trở về."
Tang Ưu lắng nghe nảy giờ, nghe câu cuối Trần Đàm chốt lại mà cảm thấy hụt hẳng. Lén liếc nhìn nàng ta, không nghĩ nàng ta cũng nhìn lại đây. Mặc dù che mặt nhưng Tang Ưu cảm thấy nàng đang cười như không cười mà nhìn mình.
"Nhị Muội, nên nghe lời thôi. Chuyện này không phải đùa, chúng ta không làm chủ được." Sau đó Trần Đàm ghé sát lại gần Tang Ưu nhỏ giọng: "Muội muốn bày mưu tính kế gì ở ta, cũng phải bảo đảm bản thân an toàn rồi lại chơi cùng ta~"
Hơi thở Trần Đàm phả vào tai làm nó thật nhột, Tang Ưu khó chịu đẩy ra, mỉm cười nói: "Đại tỷ nghĩ nhiều rồi, không phải muội nói muốn thay đổi bù đắp cho tỷ sao? Sao mà còn những suy nghĩ đó được."
Nụ cười trên mắt Trần Đàm càng rõ: "Vậy sao?"
Tang Ưu cảm thấy câu nói vừa rồi có ẩn ý gì đó, không phải chỉ đơn giản là chuyện của Trần Phù Sinh. Chẳng lẽ.. Nàng ta biết được suy tính của mình? Nàng ta biết thuật đọc tâm sao? Ây, làm sao có thể! Tang Ưu phũ nhận trong lòng, chắc là mình nghĩ nhiều rồi. Lại nghe Trần Đàm nói: "Ta muốn đi vệ sinh, một lát sẽ quay lại."
Cả đám gật đầu, Tang Ưu đương nhiên muốn theo. Đùa gì vậy! Trần Đàm có liên quan đến Ma Tôn, lỡ đâu sơ sảy bỏ qua manh mối hay sự việc gì rồi sao!
***
Trần Đàm và Tang Ưu im lặng một đường đi theo người tiểu nhị trước mắt.
Tiểu nhị dừng lại, hơi cúi người, đưa tay ra dấu hiệu mời: "Ở Đây, thưa khách nhân. Chúc khách nhân sự dụng thoải mái, tiểu nhân xin lui."
Tang Ưu gật đầu, liếc nhìn căn phòng vệ sinh. Phòng vệ sinh cũng không xa hay hẻo lánh. Nằm trong quán trọ, nhưng nếu không có người chỉ kèm bảng to chắc không ai nghĩ đây là nhà vệ sinh! Xa hoa như căn phòng vậy!
Mở cửa bước vào, bên trong là nguyên một con đường dài. Hai bên lại có nhìu ngăn phòng khác nhau, có lẽ là nhà vệ sinh.. À không, chắc chắn rồi! Vào đây thì phải nhà vệ sinh chứ Tang Ưu!
"Muội lại suy nghĩ lan man?"
Tang Ưu ngó qua nhìn, đã thấy Trần Đàm mở cửa phòng bước vào. Tang Ưu theo bản năng không muốn rời Trần Đàm, thế nhưng bước chân theo vào luôn. Đợi nàng tỉnh nhận ra thì, nội tâm muốn rơi nước mắt! Cảm thấy cái cảnh này, mắc cỡ không chịu nổi!
Trần Đàm chưa quay lại đã cười ra tiếng, cô bé này thật thú vị!
Tang Ưu nghe giọng cười mà quẫn bách, dọt lẹ ra ngoài. Chưa gì cánh tay đã bị nắm lại. Cảm giác này thật quen thuộc! Xong! Lại tới nữa rồi!
Làm gì có chuyện thả muội đi dễ dàng vậy được, đã thú vị! Thì phải làm gì đó cho vui đúng không?