Trên đại lộ, ngựa xe tấp nập, người qua người lại đông đúc, tiếng reo hò in ỏi.
Tang Ưu mặt có chút bất đắc dĩ đi trên đường lớn. Phía sau là sáu bảy trai trán hộ tống, người nào người nấy bận giáp phục, bên hông không đeo đao thì đeo kiếm, mặt lạnh như tiền.
Kế bên là một cái lạnh lẽo mỹ nữ áo trắng mang khăn che mặt...Ừ, thì thật sự Tang Ưu vẫn cảm thấy Trần Đàm là một mỹ nữ cho dù vết sẹo trên mặt vẫn không làm ảnh hưởng quan điểm đó.
Xung quanh có một khoảng trống nhất định... Vâng, là khoảng trống rất lớn thì đúng hơn! Mặc ai cũng không dám đến gần nơi toả ra hàn khí (hơi lạnh) nguy hiểm như thế này, lỡ như sơ suất đυ.ng chạm hay mất mát gì thì chắc họ rụng mật ở đây.
Tang Ưu vừa đi vừa quan sát xung quanh, không khí im lặng cũng không ai nói chuyện với ai. Trong lòng thầm nghĩ làm sao để ở bên ngoài được lâu, để tìm hiểu thêm một chút về nơi đây. Nhưng nhìn thái độ gay gắt lúc nảy của Cao Tước, cảm thấy hơi bất khả thi.
"Ai ai, ngươi nghe tin gì không? Nghe nói đầu ngỏ nữ nhi Lưu Gia vừa mất tích vào đêm hôm qua! Nghe nói là mất tích ngay trong phòng, thật đáng sợ! Ngươi cũng có con gái nên cẩn thận."
"Cái gì? Lại mất tích. Haizz, ngươi không biết đâu, ta ngày đêm đều lo lắng cho con gái ta, ta đến độ tuổi này mới được một mụn con. Nếu nữ nhi nhà ta xảy ra chuyện gì, ta và lão phu nhân ở nhà không biết phải làm gì. Ban đêm ta và phu nhân phải ngủ chung với con ta, nhưng cách đó có hiệu quả không thì ta không biết, mỗi ngày nghe tin có thêm người mất tích là thêm lo lắng! Haiz."
"Haha, vậy chứ Triều Đình chẳng giúp ít được gì! Ta còn nghe nói họ ém nhẹm vụ này ai mà bàn tới sẽ bị bắt nữa. Người thì không tìm kiếm lại ra lệnh như thế! Không biết họ đang nghĩ gì?"
Tang Ưu giả vờ lựa mấy món trang sức trước quầy, nhưng lổ tai thì dựng đứng nảy giờ. Lúc này mới nhìn qua, thấy là hai lão bá cỡ bốn mươi năm mươi tuổi đang ăn mì ở quán cách đó tầm bảy tám bước chân.
"Suỵt! Ngươi nhỏ tiếng chút. Cẩn thận Tai vách mạch dừng! Sao ngươi biết triều đình không tìm kiếm. Ta nghe dụ này được bàn giao cho Trần Tướng Phủ xử lý, vừa lúc Trần Tướng Quân trở về không bao lâu, ngươi cũng phải tin tưởng Trần Uy Tướng Quân chứ! Ta tin Tướng Quân sẽ không để lòng dân bất an, nhanh chóng lấy lại bình an cho Thành chúng ta!"
Lão bá trẻ tuổi hơn gật gù: "Ngươi nói đúng, giờ ngoại trừ như thế cũng không biết phải làm sao! Mong Trần Uy Tướng Quân có thể tranh thủ bắt được người gây ra chuyện này... Haiz, nhưng ta nghĩ Thần không biết quỷ không hay bắt người đi dưới mắt người khác như vậy, manh mối để lại lại quái dị thế! Thôi! Tranh thủ ăn xong đến ngoại ô bắt cá rồi về trước trời tối."
"Cái này hợp với muội."
"Hả??" Tang Ưu mờ mịt xoay đầu nhìn về phía Trần Đàm.
Trần Đám ánh mắt mang cười, đưa tay lấy xuống đồ vật Tang Ưu đang nắm trên tay. Đưa đến trước mắt nàng lắc lư: "Ta nói cái này, hợp với muội."
Tang Ưu chóp mắt, lui lại nhìn kỹ. Là một chuỗi ngọc màu trắng, bên trong có gì đó như dòng nước uyển chuyển màu đỏ tươi, trông hình dáng giống như một con phượng hoàng nhỏ đang di chuyển theo mỗi lần lắc lư vậy. Nhìn sơ không phải rất nổi bật, nhưng nhìn kỹ lại thấy rất tinh tế, từng ngóc ngách có chạm khắc hoa văn đồ án giống một ngôn ngữ nào đó.. Hửm, Tang Ưu nắm vào tay mới phát giác được trong đây có linh lực, nhưng lúc ẩn lúc hiện không rõ linh lực thưc tế đến mức độ nào.
Cái này xem ra cũng là một món bảo bối nhỏ, dựa vào chuyện trước mắt là Tang Ưu không dò xét được linh lực trong đây cũng biết cấp độ nó cao hơn mình... Thật ra, cấp của mình là thấp nhất từ dưới đếm lên, nên món này tạm xem là bảo bối cũng phải! Tên yêu nghiệt này cũng có mắt nhìn đó chứ ha.
"Ừm, muội cũng thấy thích thứ này, muội sẽ lấy." Nói xong, lấy một mớ bạc trong túi quăn cho bà chủ quầy: "Còn lại bao nhiêu cho bà hết, không cần phải thói." Tang Ưu mỉm cười dịu dàng.
Bà chủ cười rạng rỡ, sau đó cầm túi lên xem. Khuôn mặt bí xị lại, nhưng rất nhanh niềm nở cười: "Cô nương có điều không biết. Chuỗi ngọc này là ngọc gia truyền mười đời tổ tông truyền lại nhà, do kẹt tiền quá mới bán. Giá là ba lượng bạc... Bạc vụn của tiểu thư không đủ nha~"
"Phụt~"
"Phụt~"
Tang Ưu xoay người nhìn Trần Đàm, vốn tưởng âm thanh đến từ nàng. Nhưng lại thấy nàng ấy từ trong túi móc ra đủ ba lượng bạc thỏi đưa cho bà chủ. Bà chủ lúc này mặt mới roi rói hớn hở cười liên tục cảm ơn.
Lúc này Trần Đàm mới xoay người nhìn Tang Ưu, cười khẽ: "Sao lại nhìn ta, muội nên nhìn phía sau thì đúng hơn." Giọng cười nàng nhẹ nhàng thanh thoát như chuông bạc leng keng, giọng nói cũng dịu dàng như vậy.
Tang Ưu nghe vậy, xoay người ra sau nhìn mới phát hiện: Cao Tước cắn chặt môi, khoé môi lại không có cách nào ngăn không cho nó hướng lên trên. Mấy người sau thì khỏi nói, làm gì có định lực như Cao Tước, hai tay đều đang bụm miệng, mắt loan loan.
Thấy nàng xoay lại nhìn, ai nấy đều như gặp bà La Sát, mặt mài tái đi nghiêm trang đổi sắc mặt. Đùa gì vậy! Thật sự là do nhìn Nhị tiểu thư lúc nảy cử chỉ và hành vi ngố không chịu nổi. Ít khi thấy nàng ấy như vậy, thêm nửa ngày nay tiếp xúc so trước giờ thoải mái hơn nhiều mới nhất thời không phòng bị mà bộc lộ cảm xúc. Thấy bà La Sát này ngó nhìn, ai nấy đều như lâm trận gặp đại địch. Giờ mới phát hiện nụ cười này như vả vào mặt Nhị Tiểu Thư, rất sợ bà cô này lại phạt trò gì biếи ŧɦái. Đều không hẹn mà mặt tái nhợt, cúi đầu cùng lúc đợi nghe phán quyết.
Tang Ưu nhìn hàng loạt biểu cảm thái độ của mọi người vậy, thấy buồn cười. Nghĩ nghĩ, từ trong đóng hàng lựa vài món khác nhau đủ tám món rồi trả tiền cho bà chủ. Xoay người cười nhẹ: "Vừa lúc cũng gần tết, này tặng cho mọi người. Xem như cảm ơn hôm nay đã hộ tống ta. Mọi người chia ra cho nhau." Đưa đồ cho Cao Tước nói tiếp: "Ta đói bụng rồi, chúng ta mau tìm chổ dừng chân đi."
"..." Chờ bị phạt cũng không có, nhìn đồ trong tay Chu Tước ai nấy đều cảm thấy ấm áp. Đồng thanh nói: "Dạ, nghe tiểu thư!" Thì ra lời đồn không phải giả, Nhị tiểu thư thật sự thay đổi rồi.
"..." Chu Tước tuy trong lòng cảm ấy ấm áp, nhưng nhìn bọn tiểu đệ vì vài món quà mà bị mua chuộc nhanh chóng. Lắc đầu, bỏ đồ vào trong ngực cười đáp: "Dạ! Nhị tiểu thư. Thuộc hạ biết ở trước có một tửu lầu thức ăn rất ngon. Tiểu thư theo thuộc hạ.. Tiểu Bân! dẫn đường đến Cổ Am Quán."
______
Tang Ưu ngước nhìn bảng hiệu trước mắt, để ba chữ to đùng Cổ Am Quán.
Không biết người mở quán gì mà để tên thế này, phía trước còn sương khói lượn lờ. Nếu không phải biết đây là tửu lâu, Tang Ưu còn tưởng lạc vô Bồng Lai Am Chùa triền gì nữa.
Cửa vào khá xa, hai bên là hàng cây to gần như cổ thụ. Không biết là giống cây gì lá màu đỏ, hoa màu trắng rất đẹp còn mang theo mùi hương thơm ngát. Ngoài này cũng bày một số bàn ăn, ai nấy đều có vẻ phi quý tất phú (Không chức quyền cũng giàu có).
Đi được tầm hai mươi bước chân cũng đến cửa quán, bước chân vào quán thế mà khá mộc mạc, không xa hoa. Phong cách trang trí có chút lạ lẫm, treo nhiều chuông gió và trang sức. Giữa quán có một cái đài cao. Đài cao có một cái mũ gỗ cực lớn, phía dưới có một ghế ngồi chạm khắc tinh tế nhìn rất lạ.
Quán có tổng năm lầu... Thật sự phải phục người xây dựng ở đây. Muốn xây năm lầu không phải dễ với người ở dân gian. Ngoài điểm đó ra thì ở đâu cũng bình thường không khác gì những quán khác.
Tang Ưu và mọi người đến lầu hai ngồi xuống, mùi hương thoang thoảng từ cây bên ngoài xuyên qua cửa sổ theo luồng gió phả vào trong, thơm ngát.
"Không biết nhị vị cần gì ạ." Chưa kịp ngồi ấm mông, âm thanh của tiểu nhị đã đến. Người đến là một cô gái, mặc đồ xanh lam trang sức cũng hơi lạ, nàng ấy mỉm cười lấy trong tay một cuốn bìa trúc đưa đến: "Mọi người muốn gọi gì có thể xem."
Tang Ưu nhìn tấm trúc, bên trên có viết chữ theo thứ tự các món ăn và nước uống. Tang Ưu mỉm cười cảm thán trong lòng, Chủ nhân của quán ăn này thông minh thật. Mặc dù hơi kỳ lạ nhưng phục vụ nhanh lại có bảng danh sách quán ăn thế này thì đúng là minh mẫn.
Tang Ưu chỉ lướt sơ rồi đưa bảng trúc cho Trần Đàm nhìn. Trần Đàm tiếp nhận, giao lại cho Cao Tước: "Cao Thống Soái, người quen thuộc ở đây. Người chọn." Lúc này mời xoay người nhìn nữ tiểu nhị: "Những món Cao Thống Soái chọn và những món ngon ở đây có thể đem ra hết."
"..." Tên yêu nghiệt này, có ăn hết không mà đòi đem tất cả ra món ngon ra hết. Trọng điểm là, lúc đi tiền của ta chủ yếu trên người Thu Nhi hết rồi, gọi nhiều đồ ăn vậy tỷ có tiền trả không? Suy đi nghĩ lại càng không thể để thuộc hạ mình trả chứ!
Trần Đàm nhìn cô mỉm cười, tay đυ.ng nhẹ túi tiền bên cạnh. Ở đó cộm dày nguyên một sấp ngân phiếu... Này, tên yêu nghiệt còn có thuật đọc tâm nữa hay sao chứ! T_T
"Muội không cần phải ngạc nhiên vậy, tiền của muội Thu Nhi giữ lúc ra cổng không phải sao?" Trần Đàm tiến đến gần tai Tang Ưu, nói nhỏ.
"..." Thôi được rồi, tên yêu nghiệt này quá tinh tế và thông minh. Ta đầu hàng!
Hả? Khoang... Cao Thống Soái?
Tang Ưu liếc nhìn người bên, không ngờ chỉ ra ngoài mua đồ thế này. Còn đích thân được Cao Thống Soái hộ tống, cảm thấy vinh hạnh. Đồng thời, Tang Ưu ý thức được những lời người qua đường lúc nảy nói tám chín phần là đúng, thậm chí còn nghiêm trọng hơn nữa.
Cao Tước lắc đầu: "Đại tiểu thư, thứ thuộc hạ cũng không rành. Mỗi lần đến đây cùng Tướng Quân, phục vụ sẽ tự lên món Tướng Quân hay gọi, lâu lâu có đổi cũng là tướng quân lựa chọn. Nên vị tiểu cô nương này, phiền cô đem những món ngon và có tiếng trong tửu lâu lên nhé!"
Lúc Tang Ưu xoay người qua, phát hiện vị nữ tiểu nhị đó đang nhìn chằm chằm Trần Đàm. Nghe Cao Tước nói mới xoay đi mỉm cười gật đầu.
Tang Ưu cảm thấy lạ, nhìn Trần Đàm thử xem có gì khác thường không. Chẳng lẽ là do chiếc khăn che mặt sao... Che mặt? Đúng rồi! Tang Ưu tự trách trong lòng. Nhanh miệng gọi nữ tiểu nhị lại: " Vị cô nương này! Xin dừng bước. Phiền cô cho chúng ta một gian phòng, bằng hữu của ta không tiện lộ mặt."
Nữ tiểu nhị cười khẽ, gật đầu: "Vậy mời nhị vị đi theo ta."
_____