Chương 22: Không khí bên ngoài

Tang Ưu nâng rèm che nhìn ngoài cửa sổ người đến người đi đông đúc, không khí vì tết gần đến mà có vẻ xôn xao náo nhiệt.

Mắt Tang Ưu nhìn ngắm, nhưng trong lòng lại đang lập ra kế hoạch tìm cách ở lại bên ngoài lâu một chút. Nhưng đồng thời ra khỏi phủ rồi lại thấy mờ mịt, không biết chính xác tiếp theo phải làm gì? Chẳng có bất kỳ thông tin manh mối nào cả, nhưng Tang Ưu cảm giác được chắc chắn số phận an bài không phải ngẫu nhiên, chỉ cần biết nắm bắt và suy xét sẽ tìm ra manh mối.

"Nhị muội đang suy nghĩ gì mà nhập tâm vậy?"

Tang Ưu nghe âm thanh nên xoay đầu lại, vừa lúc đối diện với đôi mắt phượng hơi rủ chăm chú nhìn mình.

"A" Tang Ưu kêu lên, vội thu mình ra sau. Tay vuốt ngực, tên yêu nghiệt này lúc nào cũng bất chợt làm người khác tâm hồn không yên.

"Đại tỷ! tỷ nói được rồi, sao phải lại gần người khác như vậy!"

Tang Ưu mắt thấy Đại tỷ chóp chóp đôi mắt nhìn rất vô tội, giọng nói mang theo ấm ức nhẹ: "Nhị muội, rõ ràng ta kêu muội mãi muội không nghe thấy nên mới đến gần. Muội trách oan ta."

"Ây.. Vậy Đại tỷ cho muội xin lỗi nha, là muội trách lầm tỷ."

"Nhị muội, tỷ cảm thấy oan ức một lời xin lỗi cũng không bù đắp được. Nhưng tỷ sao có thể hẹp hòi vậy , vì chuyện nhỏ mà trách muội đây chứ."

"... Vậy Đại tỷ muốn gì nói thẳng đi."

"Tỷ không muốn gì cả, nhưng sợ muội vì điều đó mà canh cánh trong lòng nên tỷ đành ra một yêu cầu để muội nhẹ nhõm hơn. Tỷ còn chưa nghĩ ra, chỉ cần sau này đáp ứng tỷ một chuyện là được."

"Được." Tên yêu nghiệt này, mình cảm thấy bị gài vào tròng? Không phải, rõ ràng là bị gày!

Cao Tước ở ngoài vừa đánh xe, vừa lau mồ hôi không tồn tại trên trán. Này, Đại tiểu thư! Máu phúc hắc của ngài vẫn còn đó sao? Mặc dù ít tiếp xúc nhưng cảm thấy hình như lâu lắm rồi không cảm nhận Đại tiểu thư như vậy đâu nha.Mà, Đại tiểu thư với Nhị tiểu thư từ khi nào hoà hợp như vây, cứ tưởng Nhị tiểu thư rủ Đại tiểu thư ra ngoài vì muốn chơi trò gì biếи ŧɦái nữa chứ, hắn còn chuẩn bị cả tâm lý thép rồi đấy!

"Hu!! Nhị vị tiểu thư đến chợ rồi!" Cao tước dừng xe ngựa, nghiêng người nhẹ giọng gọi.

Trong xe ngựa xoạt xoạt vài tiếng, rèm cửa được nâng lên.

Cao Tước không biết khi nào đã xuống xe, đưa tay ra trước để Tang Ưu nắm xuống xe.

Tang Ưu cũng không như dự đoán nắm lấy mà xoay người nâng rèm lên đợi người bên trong ra. Người bên trong vừa ra xung quanh ai nấy vốn vì sự kinh diễm từ cô gái trước đó mà không tự chủ chậm bước chân ngó nhìn vài lần, mà bây giờ là hoàn toàn kinh diễm dừng bước mắt hơi mở to mà nhìn. Cũng bắt đầu có vài lời thì thầm:

"Này nữ nhi nhà ai mà xinh đẹp quá vậy! Cô gái trước thì thanh tú thoát tục dịu dàng trang nhã ta xém chút không rời được mắt. Mà cô gái này vừa ra ta càng kinh diễm! Kìa, ngươi nhìn dáng vóc đó nảy nở hoàn mỹ cỡ nào! Thần thái khí chất đó lạnh lùng không? Lạnh lùng lại không mất yếu ớt làm người ta muốn che chở....AA!!" Hắn chưa nói xong đã bị động tác tiếp theo của nàng ta mà không tự chủ la lên.

Xung quanh cũng vài tiếng la, cô gái vốn xinh đẹp thoát tục đó bỗng nhiên gở màng khăn che mặt xuống để lộ khuôn mặt nhăn nheo bầy nhầy, khoé miệng nàng ấy lúc này mang theo ý cười, đôi mắt ánh lên sự trêu tức.

Có vài người thế nhưng ôm cả miệng quay đi mà nôn mửa.

Tang Ưu bị động tác bất ngờ của nàng ta mà giật mình. Phản ứng lại đã nhanh chóng lấy khăn che mặt che lại cho nàng ấy. Nữ nhân này! Không phải nữ nhi ở thế gian này quan trọng nhất nhan sắc sao? Tại sao nàng ấy lại không màng bận tâm mà cư xử vậy. Bản thân nàng còn cảm thấy khó lòng ở chỗ đông người phô diễn thế này! Đồng thời, trong lòng cũng có một cảm giác gì len lỏi nhất là khi nhìn thái độ của những người xung quanh.. Có lẽ là thương hại và cảm thấy có lỗi chăng?

_________

Sau màng dạo đầu vậy, thế nhưng ít người chú ý hẳn cũng bớt phiền toái.

"Nhị muội nhìn, cách của ta không phải rất hiệu quả sao? Không phải muội không thích bị chú ý sao?" Giọng điệu mang theo âm điệu vui vẻ, nhưng đôi mắt lại lạnh như băng, tối tăm không ánh sáng.

".. Được rồi Đại tỷ, lần sau tỷ không cần phải làm vậy. Muội không sao cả, để họ nhìn chút cũng không sao." Vốn một đường đi, Tang Ưu không hiểu sao cứ lãi nhãi vấn đề này muốn thông não Đại tỷ nàng một chút. Nhưng nghe câu nói sau của tỷ ấy, cái gì cũng buông ra không suy nghĩ được gì nữa.

"Tiểu thư, phía trước là cửa hàng gấm vóc của bà chủ Lan, chúng ta thường đặt mua ở đó!"Thu Nhi vốn từ một chiếc xe ngựa khác ẩn hình từ lúc xuống xe đến giờ mới mở miệng chen vào.

"Ư, Thu Nhi xém nữa ta quên mất muội. Muội dẫn đường đi." Lén lúc nháy mắt cho nàng ta mấy cái. Ta mất trí nhớ rồi, làm gì làm đi ta chỉ đi theo học hỏi.

Thu Nhi chóp chóp mắt ra sức gật đầu: "Thu Nhi hiểu rồi, Thu Nhi sẽ đến chổ đó mua đồ. Tiểu thư và Đại tiểu thư cứ thong thả đi chơi." Nói xong, không biết từ đâu móc ra một quyển sổ, vạch vài trang vừa lướt vừa nói: "Đại nha, Tiểu nha hai huynh đệ huynh theo ta mua đồ hết đống đồ sổ sách này. Số còn lại đi theo tiểu thư và Đại tiểu thư bồi nhị vị tiểu thư đi hóng mát."

"..." Tang Ưu trơ mắt nhìn Thu Nhi như một cơn gió lướt qua rồi biến mất hút xa xăm. Ây! Thu Nhi, ý ta đâu phải như vậy chứ! Sao muội lại nghĩ đi đâu vậy!

"Thì ra ý Nhị muội là vậy!" Mặt Tang Ưu cảm thấy hơi nóng lên, nhìn thấy biểu cảm "thì ra là thế" còn gật gù phụ hoạ của Trần Đàm mà bản thân cảm thấy trăm lời khó mà giải thích. Kệ đi!

Như vậy cũng tốt! Liếc nhìn Cao Tước bên cạnh, đang giả làm người ẩn hình.

"Cao Tước ca ca, nhờ huynh dẫn đường đến trà lâu nơi có người kể chuyện, ta muốn đến đó nghe tin bát quái! Tò mò thật nha! Ta muốn nghe!" Tang Ưu giả vờ tươi tỉnh, khuôn mặt tò mò như đứa trẻ hơi nũng nĩu gọi Cao Tước.

Một lần nữa Cao Tước lau mồ hôi không tồn tại trên trán, Nhị vị tiểu thư này!

"Tiểu thư! Thứ thuộc hạ nói thẳng. Hiện tại trong thành đang không yên ổn tốt nhất nên tranh thủ mua xong đồ trở về phủ là tốt nhất!"

"Không yên ổn? Cao Tước ca ca, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ có huynh đi theo bên cạnh, thêm hàng tá huynh đệ giỏi võ công ở đây vẫn còn lo lắng sao." Điều này càng làm Tang Ưu muốn tìm hiểu cho bằng được.

"Tiểu Thư! Chuyện này không phải giỏi võ nghệ là khống chế được. Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Lỡ như nhị vị tiểu thư có chuyện gì, thuộc hạ chỉ có thể cắt đầu tạ tội."

Tang Ưu vốn còn muốn nói gì, nhưng nghe hắn nói đến mức độ như vậy cũng không tiện nói gì thêm ép người. Đành phải nhân nhượng nói:" Haiz, Cao Tước. Vậy ta không đến những chổ đó nữa, nhưng ngươi cũng phải để ta đi dạo một chút. Đông người thế này chẳng lẽ ta biến mất trước mắt ngài hay sao?"

Cao Tước nghĩ nghĩ, sự kiện kia chỉ xuất hiện vào buổi tối cũng lựa hoàn cảnh mà xuất hiện. Chỉ cần túc trực bên cạnh nhị vị ấy không rời mắt, sẽ không sao! Về trước buổi tồi là được.

"Haiz, vậy tiểu thư chúng ta đi thôi. Hai vị ngàn vạn lần nhớ luôn có thuộc hạ đi bên cạnh. Nếu có vạn nhất gì thì tiểu thư nhớ dùng thứ này ra tín hiệu chúng ta sẽ đến." Hắn đưa cho hai người vài que củi ngắn, dặn là có gì thì mở nút đưa lên trời sẽ có người đến ứng cứu.

Tang Ưu cũng gật gù đồng ý, trong lòng càng suy nghĩ không biết có việc gì mà lo lắng phòng thủ như vậy.

"Đi thôi, Nhị muội." Hồi lâu không lên tiếng, giọng nói của nàng kéo Tang Ưu ra khỏi luồng suy nghĩ.

_____________