Tang Ưu nói xong, thấy nàng gật đầu.
"Không còn việc gì nữa, làm phiền Đại tỷ rồi. Đã trễ muội về trước."
Tang Ưu nghiêng thân thể tránh đi Trần Đàm để đi ra cổng.
Tầm nhìn từ vai Trần Đàm vừa chuyển khỏi, Tang Ưu bỗng nhiên cảm thấy một cơn gió lạnh sát ý thổi đến trước mặt kèm theo đó là một bóng màu đỏ.
Đồng tử co lại. Không kịp, xong rồi!
Mắt thấy luồn khí mạnh sắp bay vô mặt Tang Ưu.
Cơ thể nàng nghiêng một cái, có ai đó nắm eo nàng kéo mạnh.
Tang Ưu ngã vào thứ gì đó ấm áp, thoang thoảng mùi thơm dịu mát quen thuộc. Nhưng chỉ lướt qua trong tíc tắc, quán tính cơ thể lại xoay một vòng trùng hợp ngả ngồi lên ghế.
Nàng nhanh chóng xoay mặt nhìn lại, Trần Đàm đứng đó. Cơn gió bay mạnh thổi qua y phục, tóc đen xỏa bay lên .Cơ thể nàng ta mỏng manh, nhờ cơn gió thổi lên mà càng thêm mỏng manh như sắp theo cơn gió bay đi.
Cũng chỉ là trong chớp mắt, có thứ gì đó bay đến dính lên mặt Tang Ưu. Đưa tay từ trên mặt lấy xuống, là một nhúm sợi tóc nhỏ bị gió cắt đứt.
"Đại tỷ!!" Một giọng nói trầm thấp, nôn nóng vang lên.
Tang Ưu mới nhìn lại, vệt đỏ đó là Trần Phù Hoa. Trên mặt nàng tràn đầy lo lắng, đôi mắt dính trên người Trần Đàm.
Nàng hầu như là chạy đến, đưa tay định đυ.ng Trần Đàm nhưng giữa chừng rụt lại. Ánh mắt nhìn từ trên xuống dưới, từ trái qua phải.
"Đại tỷ! Tỷ không sao chứ." Nói đến đây ánh mắt chuyển qua nhìn Tang Ưu, đôi mắt mang theo sắc bén: "Trần Phù Sinh có làm gì tỷ?"
Trần Đàm rủ mắt xuống, sửa sang lại y phục bị thổi lên. Tay nắm nhẹ vài sợi tóc trên vai phải mà vuốt.
"Nhị muội không làm gì tỷ, nhưng thật ra Tứ muội chút nữa thì lấy mất cái mạng của tỷ." Giọng nói bình thản, không mặn không nhạt.
"Tỷ, Hoa Nhi xin lỗi! Hoa Nhi không phải cố ý! Tại vì Hoa Nhi gấp gáp lo lắng cho tỷ bị ăn hϊếp, nên.. Nên Hoa Nhi mới không khống chế được linh lực. Thật xin lỗi. Tỷ có bị thương chổ nào không?" Khuôn mặt Trần Phù Hoa lo lắng gấp gáp, nói chuyện đều lộn xộn. Tay chân cũng không yên.
Trần Đàm lắc đầu: "Tỷ không sao, Trễ rồi muội đến tìm tỷ làm gì? Vì Nhị muội sao?"
Trần Phù Hoa ra sức mà gật đầu rồi lại hơi không yên mà nhìn người nữ nhân trước mặt.
"Cảm ơn muội, tỷ không có việc gì. Tứ muội lần sau đừng lỗ mãng như vậy."
Trần Đàm liếc nhìn Tang Ưu: "Đã trễ rồi, cũng không có việc gì nữa. Nhị muội và Tứ muội về đi tránh phạm gia quy. Tỷ hơi mệt, về nghĩ ngơi. Không tiễn."
Cũng không đợi hai người nói gì, dáng người nhanh chóng biến mất ngoài cửa theo sau đó là hai nha hoàn.
"Nhị tỷ !" Trần Phù Hoa trầm giọng gọi.
Tang Ưu thấy hơi lạnh sóng lưng:" Nhị muội, ta phải về trước nếu không lại phạm gia quy giải thích sẽ phiền toái. Ta đi trước. Cáo từ!" Tang Ưu cơ hồ nhảy ra khỏi ghế nói xong câu đó đã bay mất khỏi phòng.
Thu Nhi ngơ ngác,chạy nhanh đuổi theo.
Bỏ lại Trần Phù Hoa đang nghiến răng, tức giận tay đập một cái vào bàn gỗ.
Bàn gỗ theo tiếng vỗ, "Binh" bể ra làm mấy miếng.
Trần Phù Hoa tay rung lên, vội quay xuống nhìn. Trời ơi! Mình vừa chọc giận đại tỷ, còn ở chổ của tỷ ấy làm hư cái bàn nữa. Ta phải làm sao đây, Trần Phù Sinh ơi Trần Phù Sinh! Ta không thể nào ngưng chán ghét ngươi!!
******
Tang Ưu đi một đường về phủ hầu như là bước nhanh như bay, phía sau Thu Nhi cũng tương tự. Nhưng một bên đi như hạt, một bên lại đi như vịt.
Đợi đến trước cửa phòng nàng mới lên tiếng: "Thu Nhi muội về nghỉ ngơi đi, vết thương đã ổn nhiều không cần phải thức sớm. Chuẩn bị đồ đạc ba ngày nữa chúng ta ra ngoài!" Nói xong khép cửa phòng lại.
Thu Nhi đứng ngoài cửa. Sao câu nói của Nhị tiểu thư giống như là nói "Chuẩn bị đồ đạc ba ngày nữa, chúng ta bỏ chốn." vậy ??
Tang Ưu cởi giầy, bỏ một vài lớp áo khoát ngoài. Leo lên giường nằm xuống, thở hổn hển mấy hơi sâu.
Từ từ ổn định lại hơi thở, Tang Ưu nghĩ đến mà lòng còn sợ. Nếu không phải Trần Đàm kéo mình ra, trên mặt mình đã trầy trụa.
Tang Ưu nhắm mắt hồi tưởng, càng nghĩ càng cảm thấy quái dị.
Vốn từ miệng Thu Nhi biết mối quan hệ giữa hai người cũng không đến nổi nào... Nhưng nhìn tình hình lúc nảy, không đơn giản là "không đến nổi nào." Sự lo lắng và căng thẳng đó là lần đầu tiên được thấy trên khuôn mặt của người mà lúc nàng bị đánh gần chết đều không thay đổi sắc mặt.
Nghe mỗi lần Trần Phù Hoa vác khuôn mặt nam tính đó cùng vóc dáng cao ngời ngợi đó ra vẻ trẻ nhỏ, xưng trước một câu "Hoa Nhi, Hoa Nhi" sau một câu "Hoa Nhi". Nhưng rời khỏi Trần Đàm lại là con người khác. Tang Ưu da gà hơi nổi lên vì độ trở mặt quỷ khóc thần sầu của nàng ta.
Có vẻ Trần Đàm chiếm vị trí không hề nhỏ trong lòng Trần Phù Hoa, để nàng ta không màng đến cái mạng nhỏ của Nhị tỷ ruột này mà ra tay như thế.
Haiz, thôi kệ đi. Cũng không liên quan đến mình, mình vẫn không quên nhiệm vụ đến nơi đây.
_______________________
Trời quang mây tạnh.
Tang Ưu bước chân ra khỏi cửa phòng, Thu Nhi đã đợi sẳn bên ngoài.
Thấy Tang Ưu ra ánh mắt sáng rỡ: "Tiểu thư!"
Tang Ưu mỉm cười: "Đi thôi, Thu Nhi. Đến biệt viện Đại tỷ."
Thu Nhi gật đầu hớn hở theo sau: "Tiểu thư, hôm nay cuối cùng cũng được ra ngoài. Sắp đến tết, không biết bên ngoài náo nhiệt như thế nào. Có kẹo hồ lô mà tiểu thư thích không? Tiệm trang sức của dì Lan hôm nay có đem mẫu mới về không.. Bla.. Bla."
Tang Ưu nghe Thu Nhi thao thao bất tuyệt
(nói không ngừng). Bất tri bất giác đã đi đến chổ Trần Đàm.
Trần Đàm đứng đó không biết đợi bao lâu.
Vẫn một thân trang phục màu trắng, tự hỏi ngoài màu này nàng sẽ không mặc màu khác sao?
Trần Đàm cũng thấy nàng, đưa tầm nhìn lại đây. Ánh mắt hơi vô hồn trống không, mang theo chút ý cười.
"Nhị muội, hôm nay thật xinh đẹp." Trần Đàm nhẹ nhàng lên tiếng.
Tang Ưu mắt mang ý cười: "Đa tạ Đại tỷ, tỷ hôm nay cũng rất xinh đẹp."
Trần Đàm tuy mặc màu trắng, nhưng cũng không đơn điệu lắm. Lúc này mang hơi hướng giang hồ một chút, chất liệu và vải vóc đều thượng hạng. Vòng eo thắc dây màu đen, vạt áo cổ tay và cổ áo thêu chỉ màu vàng pha đỏ. Vẫn khăn che mặt màu trắng, đôi mắt hai mí to rũ che nửa tròng mắt vừa mị tình, quyến rũ lại mang chút lạnh nhạt sâu thẳm... Haiz, cặp mắt thật là đẹp hút hồn người nhìn.
Bên vai Tang Ưu bị đẩy một tý, nàng quay đầu lại nhìn. Mắt nhướng lên ý hỏi có việc gì.
Thu Nhi nhìn Đại tiểu thư, sau nhìn Trần Đàm kéo vạt áo nhỏ giọng: "Tiểu thư, nô tỳ biết Đại tiểu thư xinh đẹp. Nhưng tiểu thư cũng xinh không kém, làm gì cứ nhìn người ta đâm đâm như vậy! Đại tiểu thư mặt sắp đỏ lên rồi nha!"
Ây, Tang Ưu nói: "Đại tỷ, chúng ta đi thôi."
****
Ra tới cổng, đằng xa đã thấy một cổ xe ngựa thật lớn như lần trước. Xung quanh thế nhưng có đến năm sáu người hộ vệ mang đao, một người điều khiển xe ngựa và hai người đàn ông giáp phục phía trước xe ngựa.
Thấy các nàng ra, đám hộ vệ khom lưng hô một tiếng.
"Nhị tiểu thư, Đại tiểu thư! Thần là Cao Tước. Phụng mệnh hộ tống bảo vệ sự an toàn cho nhị vị tiểu thư!" Người đàn ông mặc giáp phục xám, ánh mắt sáng quắc, cúi người hành lễ nói.
Tang Ưu gật đầu: "Làm phiền thúc." Nói xong dẫn đầu lên xe, lúc vô đở gèm che lên đợi Trần Đàm.
Trần Đàm nâng vạt váy, chui vào ngồi xuống.
Tang Ưu mới bỏ tay xuống ngồi qua chổ đối diện.