Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tẫn Mộng Phù Sinh

Chương 20: Chuẩn bị ra ngoài 3

« Chương TrướcChương Tiếp »
Nhìn cánh cửa gỗ trước mặt, phía sau là biệt viện của Trần Đàm.

Tang Ưu lòng đắn đo đôi lát, quyết định dẫn Thu Nhi vào cùng. Dù sao đi hai người vẫn đỡ hơn đi một người, mỗi lần vào đây đều có chuyện làm mình hơi ám ảnh.

Vẫn là con đường đó nhưng không có tuyết. Dưới nền đất vẫn còn ẩm ướt, nhiều chổ còn đọng lại nước. Tuy vậy, vẫn không ảnh hưởng đến phong cảnh trong này.

Tang Ưu hơi cảm thán trong lòng! Lúc trước, không biết Trần Đàm phải được sủng ái cở nào. Nơi nàng ở không giống chổ của mình, chổ Trần Phù Sinh ở chỉ đơn giản là một cửa gỗ, đưa mắt nhìn ra xa đã thấy phòng ở. Xung quanh cũng đơn giản không hữu tình thế này!

Còn nơi ở của Trần Đàm khi bước chân vào phiến cửa lớn, bên trong như một Biệt Phủ thu nhỏ. Đi dài, nhiều, sâu và rộng lớn. Chẳng trách Trần Phù Sinh tâm sanh đố kỵ và hận thù Trần Đàm đến như vậy. Có lẽ Trần lão gia và Trần phu nhân đã chuẩn bị đến cở này chỉ để chờ con cưng chào đời. Tiếc là lâu năm không có con, khi nhận nuôi Trần Đàm đã đem toàn bộ sủng ái đặt vào người nàng ta. Nên khi Trần Phù Sinh ra đời, dù yêu thương bao nhiêu đi nữa thì Đại Tỷ vẫn chiếm một vị trí khá quan trọng ở đây...

Trần Đàm có lý do gì để gϊếŧ Trần mẫu chứ? Chẳng ai gϊếŧ người mà lại quay trở lại thông báo là mình gϊếŧ để rồi chịu đựng, sống trong cảnh bi ai như thế này! Người có đầu óc sẽ biết trong đó có ẩn tình, cố tình Trần Gia lại dối lòng, vì nỗi đau và oán hận mà đổ hết cảm xúc tiêu cực cho một đứa trẻ như vậy.

Tang Ưu nghĩ nghĩ lơ đễnh nhìn về phía trước, nhận ra là Hồ nước nóng, sựng lại.

Nếu muốn đến phòng hôm nọ phải đi qua nơi đó, mình cũng chưa chắc phòng đó có phải là nơi ở của Trần Đàm không?

Nhưng có một điều phải lưu tâm là... Tang Ưu đi nảy giờ chưa từng thấy hạ nhân nào để thông tri giúp nàng một tiếng, chẳng lẽ đi thẳng đến căn phòng hôm trước sao, có quá đường đột, không lễ phép?

"Thu Nhi, muội dẫn đường."

Tang Ưu ngu ngốc! Suy nghĩ gì lắm thế, có nha đầu này dẫn đường cơ mà! T_T

Tâm hồn Thu Nhi đang nhạy cảm, yếu bóng vía. Đã dừng lại thì thôi, bất ngờ nói ra một câu làm nàng rung rẩy: "Tiểu... Tiểu.. Tiểu thư ngài gọi.. Thu nhi sao?" Không nhớ rõ nói gì luôn á.

Tang Ưu thở ra một hơi, bất đắt dĩ mà nói: "Ta chưa khôi phục trí nhớ, muội mau dẫn đường đến chổ Đại tỷ, ta còn có việc muốn nói cùng tỷ ấy. Để trễ giờ giới nghiêm, cái mông của ta chắc phải bị Tam đệ hành thêm một trận be bét."

Thu Nhi cứng người, há miệng mở to mắt. Sau đó đôi mắt sáng bửng, vui sướиɠ kêu lên: "Tiểu thư! Ngài hù chết Thu Nhi rồi." Nói xong, nàng ưỡn ngực thoải mái mà bước đi về phía trước. Miệng trở lại như con vẹt nói hỏi đủ thứ bla.. Bla đến khi bước chân vào sảnh mới im lặng, nghiêm mặt.

Làm Tang Ưu bất ngờ là trước cổng rốt cuộc có người, mà hai người này đang chà lau cây cột... Có lẽ là hạ nhân.

Thu Nhi đi đến gần một cô nương trong số đó, vỗ vỗ vai. Cô nương vừa quay đầu lại..

Một tiếng hét lớn trong sảnh truyền ra, theo sau cũng là một tiếng hét càng lớn hơn.

"Aaaa~~... Im miệnggg!" Thu Nhi vừa la lớn xong, vội bụm miệng cô nương trước mắt, quát.

Cô nương mở to mắt chớp chớp, gật đầu miệng ú ớ.

Thu Nhi buông tay ra chuyển qua chóng nạnh, hếch cầm lên mà kiêu ngạo nói: "Mau gọi tiểu thư nhà các ngươi ra đây! Nói Nhị tiểu thư cho gọi nàng ta! Nếu dám chậm trễ, hừ! Đừng trách Nhị tiểu thư không nhân từ!"

Tang Ưu: "....."

Tang Ưu mặt tối đen.

Này không hổ là nha hoàn của bà la sát Trần Phù Sinh ha? Chưa gì hết đã nhanh chóng nhập vai kẻ xấu, đem nàng bôi đen một cái từ trên xuống dưới. Thiệt muốn chặn miệng nha đầu này, kéo trở về phủ dạy dỗ lại một phen!

Tuy trong lòng thì nghĩ vậy, nhưng Tang Ưu cũng không làm ra động thái gì. Sau chuyện Trần Đàm đoán được thân phận của mình, Tang Ưu vẫn còn sợ. Nếu chuyển biếи ŧɦái độ quá rõ ràng, không chừng sẽ chuốt họa vào thân.

Tiểu nha hoàn còn lại kia bị biến cố giật mình đơ tại chổ, nghe Thu Nhi nói mới phản ứng lại. Ánh mắt lóe lóe, trầm giọng: "Đợi một lát, nô tỳ đi thông báo Đại tiểu thư." Nàng buông khăn vải rồi đem để lại trong chậu, gở xuống tay áo đang cuộn lên, hành lễ một cái bước đi.

Tang Ưu vô tình liếc nhìn nàng, giật mình.

Tiểu nha đầu còn lại thấy vậy cũng vội hành lễ đuổi theo.

Lúc này Tang Ưu mới mở miệng răn bảo: "Thu Nhi! Lần sau đừng cư xử như vậy. Chúng ta nên thay đổi trở nên tốt đẹp hơn một chút, dù sao ta cũng cảm thấy có lỗi với Đại tỷ." Nha đầu này! Làm người ta ghét thì giỏi.

Cô gái lúc nảy, Tang Ưu vô ý nhìn qua thấy được trong mắt nàng ta có sát ý lập lòe, nhưng rất nhanh che dấu đi.

Người này bước chân dịu nhẹ, nhìn sơ giống như một nô tỳ yếu ớt bình thường. Nhưng bước đi lại ổn định và đều đặn khống chế rất tốt, giọng nói không phập phùng cảm xúc, có nội lực.

Bên tay trái còn có vết chai ở ngón cái và trỏ khá dày, đây là vết chai của người cầm đao kiếm. Phía trên làn da lúc chưa xoắn tay áo xuống có một vết thương nhỏ lộ ra, kích thước bề rộng và sâu đoán là từ thanh đao gây nên. Tuy vết thẹo thấy một đoạn chưa được nửa đốt ngón tay nhưng Tang Ưu khẳng định điều đó. Đồng thời, cũng không ngoại trừ lao động chân tay nên để lại sẹo.

Thu Nhi kinh ngạc, sau đó nhánh chóng gật đầu dạ thưa. Trong lòng thở phào nhẹ nhõm, mình cũng không muốn như vậy. Tiểu thư từ lúc mất trí nhớ, trở nên thật tốt đẹp.

Tang Ưu cũng không nói gì nữa, đi vào sảnh ngồi đợi.

Cái bàn này không được sạch lắm, ở trên còn phủ một lớp bụi. Nhưng ghế ngồi thì lại sạch sẽ, Tang Ưu mới dám ngồi xuống.

Đợi hồi lâu, ngoài cửa rốt cuộc cũng xuất hiện người cần đến.

Trần Đàm vẫn như mọi khi, thân y phục màu trắng. Viền cổ và tay áo màu đỏ, eo cũng được một sợi dây lưng mỏng thắc lại. Chất liệu của nàng mặc tuy là lụa nhưng khá đơn giản và thoải mái, khác với các nữ nhân chốn khuê phòng thâm cung trang phục và trang sức hoa lệ, phức tạp nặng nề.

Tóc đen mượt mà xỏa dài, buộc lên và búi bằng một sợi dây. Không có trang sức. Dáng người trưởng thành nảy nở, chổ cần lồi lõm đều không dư không thừa mà đạt được sự hoàn mỹ. Tuy vậy, cơ thể vẫn khá mảnh mai yếu ớt.

Khuôn mặt bị che bằng khăn lụa mỏng, để lộ cặp mắt đen huyền còn mang theo chút gì đó khó đoán, sâu sắc.

Trần Phù Sinh ngồi dậy.

Trần Đàm đi đến, hỏi: "Không biết Nhị muội lần này đến tìm ta là có việc gì? Muốn ta nằm liệt giường sao?"

Tang Ưu: ...

Thái độ và cách nói chuyện này, đối mặt với Trần Phù Sinh. Nàng ta không tức giận ra tay nặng mới lạ, Trần Đàm thật sự không sợ Trần Phù Sinh sẽ làm gì đó quá đáng hơn sao? Nhớ đến những lời Trần Đàm nói hôm trước.

Không biết là do bình thường nói chuyện với Trần Phù Sinh cũng vậy, hay tại vì nói chuyện với mình nên mới không sợ.

Trần Đàm so với Trần Phù Sinh cao hơn một cái đầu, nàng ngẩng đầu mà chóng lại đôi mắt sâu thẳm đó: "Nhị tỷ, lần này muội đến là muốn rủ tỷ đi ra ngoài cùng muội một chuyến. Ba ngày nữa, phụ muội mua ít đồ lặt vặt trong phủ về đón tết."

Trần Phù Sinh sợ nàng từ chối đang định châm chước nói thêm, vừa mở miệng thì nghe âm thanh nhỏ nhẹ "Được."

Nàng hơi kinh ngạc, không nghĩ Trần Đàm dễ dàng vậy liền đồng ý rồi.

"Vậy Đại tỷ, ba hôm nữa muội sẽ đến chổ tỷ rồi cùng nhau ra ngoài. Tỷ muốn đi buổi sáng hay xế chiều?" Đi buổi trưa thì hơi nắng, tối thì lại trễ quá sợ không kịp.

"Nhị muội trước giờ đều là người phụ trách chuyện này, nghe theo ý muội. Danh sách vật tư mua là Ngân sách dịp tết và toàn bộ dự trữ trong nửa năm tiếp theo đấy..." Câu cuối nàng hơi kéo dài.

Tang Ưu cảm thán, giọng của nữ nhân này quá dễ nghe. Nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, ấm áp. Dịu dàng bình yên tiến vào trong lòng người khác. Nhưng nghe kỹ, lại cảm giác lạnh nhạt xa cách.

"Vậy sau khi cơm sáng xong, muội đến tìm tỷ." Đi sớm có nhiều thời gian hơn, nàng cảm thấy câu nói sau của Trần Đàm, giống như nhắc nhở nàng lựa chọn thời gian thích hợp vì vật tư mua sẽ rất nhiều, nếu không phải có ý gì thì câu đó hơi dư thừa.
« Chương TrướcChương Tiếp »