Thế giới 1 - Chương 9: Xã hội không tưởng

Cái miệng đầy râu lún phún và bốc mùi hôi thối ấy không thể chờ đợi mà nhào tới định gặm lấy mặt Quan Yếm.

Ngay khoảnh khắc luồng hơi nóng hổi phả vào má, Quan Yếm cuối cùng cũng nhìn rõ đôi mắt của hắn trong bóng tối.

Chùm chìa khóa nắm chặt trong tay, cô dồn hết sức đâm thẳng vào mắt phải của hắn.

Chìa khóa không phải là vũ khí sắc bén nhưng đầu nhọn cứng của nó, trong lúc đối phương hoàn toàn không phòng bị, đâm vào nhãn cầu mỏng manh cũng chẳng phải chuyện khó.

Chỉ nghe một tiếng “bụp” khẽ vang lên, hành động của gã đàn ông lập tức cứng đờ.

Hai giây sau, chất lỏng sền sệt theo chùm chìa khóa nhỏ giọt xuống, văng lên mặt Quan Yếm.

Tim cô đập mạnh một cái, cô nhanh chóng rút chìa khóa ra, dùng hết sức đẩy gã đàn ông ra, lật người dùng một đầu gối đè lên cổ họng hắn, rồi lại chĩa đầu nhọn của chìa khóa vào con mắt còn lại.

Mãi đến lúc này, cơn đau muộn màng mới ập đến, khiến gã đàn ông hét lên một tiếng thảm thiết đến chói tai.

Trong dãy ký túc xá tĩnh lặng, âm thanh này nghe đặc biệt thê lương và vang dội.

Quan Yếm tiện tay giật lấy chiếc chăn bẩn thỉu bên cạnh nhét vào miệng hắn, chặn đứng tiếng la hét rồi hung hăng nói: “Không được động đậy cũng không được kêu! Mày chỉ cần nhúc nhích một chút thôi, tao sẽ chọc thủng nốt con mắt này!”

Miệng bị bịt chặt nhưng cơn đau ở mắt vẫn buốt thấu xương, làm sao có thể dễ dàng nín nhịn?

Hắn rêи ɾỉ ư ử một lúc lâu mới tạm dừng lại.

Quan Yếm sợ hắn mất máu nhiều quá mà chết, bèn giật tấm chăn ra rồi ấn mạnh lên mắt hắn: “Tao hỏi gì mày nói đó, chỉ cần nói thừa một câu là tao gϊếŧ mày! Biết chưa!”

Bị cô ấn một cái, gã đàn ông lại đau đến toàn thân run rẩy, cả người mềm oặt như quả bóng xì hơi, gật đầu lia lịa.

Nhưng Quan Yếm không dám lơ là cảnh giác, mũi chìa khóa vẫn treo lơ lửng cách nhãn cầu của hắn chưa đầy một centimet, sẵn sàng đâm xuống bất cứ lúc nào.

Thấy đối phương tạm thời không có ý định phản kháng, cô mới lên tiếng hỏi: “Tại sao lại cho mọi người uống thuốc mê?”

“Tôi, tôi... không biết... Tôi mới đến đây được một tuần thôi...” Giọng hắn run lên bần bật, như thể đã bị đông cứng cả ngày ngoài trời tuyết.

“Không biết?” Lực ở tay trái của Quan Yếm tăng thêm một phần, ấn mạnh lên mắt hắn.

Hắn hét lên một tiếng rồi nghe thấy lời đe dọa của cô, tiếng kêu đột ngột tắt lịm, hắn thở hổn hển nói: “Thật, thật sự không biết... Cô hỏi tôi chuyện khác đi, chuyện gì tôi biết nhất định sẽ nói!”

Hắn đã đau đến mức bật khóc.

Quan Yếm suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Giám mục tiền nhiệm đâu? Tại sao lại đổi thành Hồ Doanh?”

Nếu hắn nói mới đến một tuần, mà Giám mục thì hôm nay mới nhậm chức, vậy chuyện về người tiền nhiệm chắc chắn hắn phải biết.

“Ông ta, ông ta chết rồi.” Gã đàn ông sụt sùi nói: “Giám mục chỉ là một công cụ để lừa các người thôi, ông ta không nghe lời nên chúng tôi gϊếŧ ông ta. Thái Phát đột nhiên lương tâm trỗi dậy, không muốn lừa các người nữa, lén lút tìm một vài người mù nói cho họ sự thật, kết quả có một người không tin ông ta, còn đi báo cho Bào Lập nên... nên ông ta bị gϊếŧ.”

Quan Yếm hỏi: “Vậy những người mù khác tin ông ta thì sao? Cũng bị gϊếŧ rồi à?”

“Ừm... có một người chiều nay bị gϊếŧ, chính là Tiểu Dương.”

Gã đàn ông đau đến hít mấy hơi sâu mới nói tiếp: “Thái Phát đến chết cũng không khai, chúng tôi hoàn toàn không biết ông ta đã nói với những ai. Tiểu Dương tự để lộ sơ hở nên bị phát hiện, thế là Bào Lập dẫn người đến gϊếŧ cậu ta... Cô, cô có phải là một trong những người Thái Phát đã tìm không? Nếu không sao cô có thể nhìn thấy được?”

Quan Yếm nhận ra đây là một thông tin rất quan trọng.

Cô hỏi: “Theo lời mày, người mù biết được sự thật thì có thể hồi phục thị lực à?”

“Có, có thể nói như vậy...” Môi hắn khô nứt, phải liếʍ mấy lần mới nói được: “Sau khi biết sự thật, còn phải thật tâm tin vào nó thì thì có thể nhìn thấy...”

Còn có chuyện như vậy sao?

Quan Yếm nhướng mày, tiếp tục: “Câu tiếp theo, tại sao ở đây có nhiều người mù như vậy? Họ bị mù như thế nào?”

Gã đàn ông sững người, giọng yếu đi hẳn: “Cái này, tôi cũng không biết...”

Quan Yếm cau mày, tay trái ấn mạnh: “Sao cái gì mày cũng không biết?”

Hắn khóc to hơn: “Tôi cũng có muốn không biết đâu! Hu hu hu...”